Đêm đã khuya, ngọn đèn sáng bên đường sông kéo dài không dứt, thành thị hầu hết đã ngủ say. Trên Phàn lâu, Lý Sư Sư cầm đèn lồng, nhìn về phía những khách nhân rời theo các hướng khác nhau, thời gian muộn như này, lúc mọi người đi cũng không gây ra tiếng náo động lớn, số người cũng không nhiều, hoặc là một mình đi ra cửa ngách, hoặc là tốp năm tốp ba chắp tay cười nói, người hầu đánh xe ngựa tới, mọi người chào nhau, dần dần biến mất ở những hướng đi khác nhau.
Ánh đèn yếu ớt, nàng đứng ở trước cửa sổ nhìn một lúc. Đây cũng không phải là một đêm vĩ thanh của Phàn lâu, nhưng có rất nhiều tài tử đắc ý hoặc là thất y vẫn đang ngây ngốc ở trong từng gian phòng, sẽ cùng thân mật với các cô nương cho đến tận sáng mai. Nhưng đêm nay, quả thật là đã rất sâu rồi.
Người ra về cầm đèn lồng đi qua hẻm nhỏ, phu canh trực đêm dừng lại ven đường để xe ngựa và những kẻ độc hành đi qua, từ nơi này nhìn ra ngoài, ngọn đèn từng nhà đã tắt dần, xa xa vọng tới tiếng chó sủa, tiếng người nói chuyện, nhưng nghe không rõ ràng lắm. Xa giá của Đại học sĩ trở lại phủ đệ của Đại học sĩ, có xe ngựa của ký hiệu của Phủ Thái úy trong tầm mắt đánh đi qua.
Nàng nhìn một lúc, sau đó uống một ngụm trà. Khách nhân đi đã lâu, trà cũng đã lạnh từ lâu, nàng từ nhỏ đã được nhận sự giáo dục tốt nhất, nên không thích nước trà như vậy, uống vào miệng vô cùng dắng, ngoài ra còn mang đến vị nước rất nhạt, nhưng nàng thường tập thói quen nhấp một ngụm, sau đó lấy tay áo che miệng, cúi xuống nhổ đi. Đi ra cửa, nha hoàn cùng đi theo nàng trở lại viện tử bên kia.
Các cô nương ở Phàn lâu đại thể là chủ yếu hai loại bán nghệ và bán mình. Lúc này đã muộn, khách nhân ngủ lại cố nhiên là tiêu tiền tìm vui, cũng có không ít khách mới chủ yếu đến là tìm tài nữ nào đó. Trong vấn đề này cũng không hề hiếm, rất nhiều người đối với nhau tình cảm chân thành tha thiết, tương kính như tân, tất nhiên tiền cũng không thể ít được, nhưng giữa đây đó đại thể nghĩ rất đáng giá. Lúc này câu chuyện về tài tử giai nhân rất nhiều, không ít cô gái nguyện ý giữ mình vì một người đàn ông nào đó, trong Phàn lâu, loại chuyện này cũng không bị cấm, thật ra bán nghệ có giá hơn so với bán thân. Nhưng nói chân chính trở thành một đôi, thoát tịch lập gia đình, đại đoàn viên thì lại cũng không nhiều, nhưng cũng không đến mức là không có, dù gì cũng để lại niềm hy vọng cho mọi người.
Vì vậy, đi qua phía dưới sân liền có mấy tỷ muội chào hỏi nàng, các nàng khi không còn khách thì hoặc là trở về phòng hoặc là ra ngoài nghỉ ngơi, những người còn ở lại hầu hạ khách nhân, thì đóng cửa, từng chiếc đèn lồng sáng rực, cũng giống như nhà bình thường, chỉ là tường và biểu tượng chưa hẳn thật sự là đoàn kết và hòa thuận. Ra khỏi đại viện là độc môn tiểu viện dành cho hoa khôi ở, đi ra đón là hai cô gái, hai người này cũng là người có danh tiếng trong Phàn lâu, một người tên là Tố Đường Nguyệt, người kia tên là Phù Thu Sương, cùng ra chào hỏi nàng, sau đó thì lại có vài câu châm chọc khiêu khích, đại để là ngưỡng mộ Lý Sư Sư có thể ra ngoài thăm bạn bè, mà mỗi lần nàng trở về, đám người Từ Đông Mặc lại đang điên cuồng tìm nàng.