Nhà ở là vấn đề lớn không thể xem nhẹ, và cũng là vấn đề phức tạp nhất ở bất luận ở triều nào đại nào, ở một quốc gia hay một thủ đô nào đó. Về mục đích, Ninh Nghị lúc này đưa người nhà lên phía bắc, đầu tiên là để tiền trạm cho tdn, mua nhà, khảo sát vị trí cửa hàng, điều tra nghiên cứu thị trường buôn bán vải, mở tửu lâu, bất luận là bên Tô gia hay là bên Vân Trúc đều cần phải an bài cơ bản, mà hết thảy phải hoàn thành trong thời gian nửa tháng, thật là có chút khó khăn.
Lúc trước những nơi mà Tô gia đặt cửa hàng chỉ là một vài môn lộ nhỏ, buôn bán vải có thể phát triển lớn mạnh, mọi nhà đều có chút bí quyết, Tô gia am hiểu nhất là hai loại vải vóc, hàng năm sẽ gửi đến một vài vùng để bán, quen biết một vài chưởng quỹ, nhưng cũng chỉ như vậy thôi. Nếu ngươi có thể đến nhiều nơi để du ngoạn, người ta đương nhiên hoan nghênh, nói không chừng còn rất đón chào nồng nhiệt, nhưng đến làm ăn buôn bán kiếm cơm ăn thì lại là chuyện khác rồi. Mua vào nguyên liệu, mở xưởng ở đâu, mời người thế nào, trong thời gian ngắn quả thật muốn làm cũng không phải là dễ dàng, nếu như không phải bởi vì ở riêng cần phải làm thế, Tô Dũ cũng không muốn cháu gái và cháu rể phải đối mặt với một cửa hàng và hai bàn tay trắng.
Lúc ra ở riêng, lợi ích nhiều nhất mà Tô gia dành cho bên Tô Đàn Nhi sợ là chỉ có bạc, về phần một vài xưởng, cửa hàng, lực lượng kỹ thuật của Tô gia thiết lập tại phía bắc Trường Giang lại cách Biện Lương rất xa, mà bạc ở vùng Biện Lương này sau này tới một trình độ nào đó sẽ không còn giá trị gì mấy.
Đây là địa phương mà từ trước tới này thương nghiệp phát triển mạnh nhất, địa vị của thương nhân được thăng cao, của cải hàng hóa của người giàu cực nhiều, chênh lệch với người nghèo tới mức độ kinh người. Nhưng dưới chế độ phong kiến, tất cả điều này cũng sẽ không mang đến chấn động quá lớn cho mọi người. Bởi vì có tài phú chưa chắc đã nắm được tài nguyên vô hạn. Quyền lực của thời đại này là thứ gì đó thật sự lớn nhất, một quan viên giá trị mấy vạn lượng sẽ không đi ao ước là một thương nhân giá trị mấy trăm vạn lượng. Bất luận từ các phương diện có thể đạt được tài nguyên, đạt được hưởng tụ, đạt được tôn trọng mà nói, đều là người trước chiếm ưu thế.
Đất đai như vậy, những thứ khác cũng như vậy, tình huống người có tiền cũng không nhận được sự tôn trọng cũng không thần kỳ. Đương nhiên, với người có bối cảnh, sự việc thì lại khác.
-...Nơi đó không quá lớn, nhưng rất lịch sự tao nhã, không tệ đâu. Viện tử cũng chỉ có bốn, mà chính sảnh thì khá rộng, chỉ cần có thời gian quét dọn, sửa sang một chút là được. Hai bên cạnh là dành cho khách ở, hậu diện là chủ ở, phòng bếp, nơi ở của hạ nhân thì ở bên kia...Cây cối ở chính sảnh được lắm, ta rất thích. Lúc vào thu lá vàng rơi, không khí mát mẻ...Trong viện tử nơi phòng ở dành cho chủ có một hồ hoa sen, hàng năm đều được khơi bùn, hoa cũng đã nở..