Hai người nói một lúc về việc giải quyết hậu quả bên phía Điền Hổ, Lục Hồng Đề bỗng nhiên nhớ ra một chuyện, hỏi:
- Lương gia gia, "nơi đó" không bị lan tới chứ?
- Hình như không, nhưng cũng đi xem đi.
- Vâng.
Lục Hồng Đề gật đầu, châm đuốc, cùng lão nhân cầm quyển sổ nhỏ đi ra cửa, vòng qua một con đường không dài đi về phía khu rừng, trên bãi đất trống trong rừng là một khu kiến trúc đang được xây dựng dở dang, nhưng đồ đạc lại không bị trận biến loạn này lan đến, lão nhân mở quyển sách nhỏ ra, mãi đến khi lật đến vài tờ phía sau, giống như trước, đối chiếu bản vẽ một chút. Lục Hồng Đề nhíu nhíu mày:
- Chúng ta quá nôn nóng rồi, sớm biết buổi tối hôm đó thấy những thứ này, mấy ngày qua, không hẳn sẽ bị người có lòng nhìn thấy.
Lão nhân lắc đầu:
- Không sao, thứ đơn giản như vậy, bọn họ có biết dùng làm gì đâu? Cũng không biết rốt cuộc thứ này có dùng được hay không …
- Hẳn là hữu dụng … Lục Hồng Đề nhìn kiến trúc kia, tay sờ lên bề mặt của hòn đá.
- Hắn nói cũng không rõ ràng lắm, hơn nữa hiện tại chúng ta thiếu đồ, nhưng cháu nghĩ … trước tiên cứ xây lên đi …
Thời gian quay trở lại hai tháng trước, vài ngày trước khi nàng từ biệt Ninh Nghị, có một hôm Ninh Nghị nói với nàng một việc:
- Ta có một thứ, làm ra cũng không khó, ta cũng không rõ tác dụng lớn bao nhiêu, nhưng không ngại thử xem. Hiện tại nguyên liệu cô có thể tìm được có thể không đủ, nhưng có thể chiếu theo bản vẽ để làm một cái, có cơ hội lại thử xem hiệu quả, ừm, nó là dạng này …
Ninh Nghị giao bản vẽ cho nàng xem:
- Cái này phải cẩn thận, cố gắng đừng để rơi vào trong tay người khác.
Trong rừng có tiếng gió thổi vọng tới, lay động ánh đuốc, giữa lúc ánh lửa lay động, ánh sáng chiếu tới chữ viết và bản vẽ trên quyển sách nhỏ, bởi vì không lớn, viết cũng sít nhau, chủ yếu là trần thuật. Ngón tay lão nhân miết một góc, nổi lên bốn chữ, đó là:
- Thổ pháp luyện cương. (Phương pháp luyện thép thô sơ)
Ánh lửa chiếu kéo dài phía trước, trên bãi đất trống có đường viền màu đen, đó là nửa lò cao được dùng đá xếp lên vẫn chưa hoàn thành … Gió núi thổi qua khu rừng, thổi qua lão nhân và nữ tử, tạt qua dãy núi, như sấm gào … Lúc gió nổi lên, ánh lửa leo lét một chút.
Trong Thanh Mộc Trại đoàn người chia làm vài nhóm khác nhau đi ra, có nhóm thì đi về hướng quần sơn, bên này là nhóm Lục Tam và Lê Lực mang theo nhiều người nhất, quay đầu nhìn lại, ánh đuốc trong Thanh Mộc Trại mất hẳn trong khu rừng, như là một thế giới khác.
Sau khi từ trong sơn trại đi ra, đội ngũ tụ tập phía trước sẽ không chỉ là Lục Tam và Lê Lực. Lúc trước muốn phát động phản loạn, vốn không phải là hai người có thể tổ chức được, còn có mấy người cũng tham dự trong đó, hoặc là võ nghệ không kém, hoặc là đầu óc linh hoạt, có tiếng nói … cùng tụ tập lại. Lúc này bọn họ nhìn ánh lửa trong Thanh Mộc Trại, trong lòng có chút không cam lòng, nhưng quay lại thì không thể được nữa rồi.