Cuộc sống tại một nơi như Lữ Lương Sơn, trong lòng mọi người đều tồn tại một bóng ma như vậy. Bản thân thế cục ở các phương diện sẽ không ổn định, người Liêu cùng với biên quân luân phiên đột kích, bản thân tài nguyên lại thiếu thốn, muốn kiên định trồng trọt cũng không phải là không có, nhưng mà giống lương thực vừa xuất ra, người thì bị giết, đồ thì bị cướp cũng là tình trạng bình thường. Không có người nào sẽ ngay từ đầu lựa chọn cầm đao chém giết người khác, nhưng quả thật sống không nổi, những người may mắn còn sống sót lại không thể đi theo chính đạo, cũng đành phải cầm đao ra ngoài.
Những sơn thôn, sơn trại có lực lượng một chút có thể tự bảo vệ một mẫu ruộng ba phần đất của mình để trồng lương thực, nuôi gia súc, nhưng đất đai cũng không được coi là màu mỡ. Nhưng trong bóng ma của người Liêu, biên quân, còn có dân bản xứ luôn dòm ngó, chung quanh đều là ăn không đủ no, cuộc sống chỉ hơi tốt một chút, thì lại càng là niềm mơ ước của nhiều người, mà nhiều người dòm ngó, thì lại càng cần lực lượng bảo hộ lớn hơn, thành phẩm để sinh tồn cũng càng ngày càng cao, mà thành phẩm sin tồn càng cao, con người cũng chỉ có thể càng trở nên hung ác tàn nhẫn, không có lối thoát, cuối cùng cũng chỉ có thể hình thành vòng tuần hoàn chết càng ngày càng sa sút, người nào cũng sẽ đói bụng.
Lúc này Lục Hồng Đề khóc, tất cả mọi người đều biết nàng là một người ôn hòa, nhưng không có nghĩa là nàng mềm yếu. Ngay cả không nói được một câu tàn nhẫn, nhưng từ trong ánh mắt của nàng, mọi người chung quanh cũng có thể cảm nhận được sự kiên quyết của nàng. Đương nhiên, nói như vậy, cũng không có cách nào làm cho đám người bên kia cảm động, đám Lục Tam chỉ chần chừ chốc lát, cắn răng nói:
- Nói lời hay làm gì, ngươi chính là ngựa nhớ chuồng không đi. Lão tử cũng không phải loại nhút nhát, hôm nay nếu đã thất bại, ngươi muốn động thủ …
- Ta tha cho các ngươi một con đường sống.
Bên này, Lục Hồng Đề cắt lời y:
- Các ngươi nhớ kỹ lời ta nói đây, lúc này ta tha cho các ngươi một con đường sống, cũng chỉ có lần này thôi …
Lời nói này vừa thốt ra, chung quanh ồn ào lên, Lục Hồng Đề cụp mắt xuống, lúc ngước lên, thanh âm mang theo nội lực phát ra, không nhanh không chậm. Chỉ trong khoảng nửa khắc, hầu như đã trấn áp được những tiếng ồn ào:
- Ta không biết trong các ngươi có bao nhiêu người không phục ta, bao nhiêu người phục ta, lúc này đây ta tha cho các ngươi sống, không chỉ có vậy, ta còn tha cho các ngươi đi. Các ngươi nghĩ Lục Tam nói có đạo lý, vậy hãy mang theo người nhà, hành lý cùng theo Lục Tam đi ra ngoài …
Nàng ngẩng đầu, chỉ tay về hướng cửa trại:
- Các ngươi nghĩ thị trường này đạt được rồi, vậy hãy theo bọn họ ra ngoài giành chính quyền đi, muốn cướp thì cướp muốn giết thì giết, cứ giết sạch sẽ, dựa theo quy củ của các ngươi thì không cần để ý tới một nữ tử như ta làm gì! Hôm nay đi rồi, ân ân oán oán giữa chúng ta sẽ tính lại từ đầu. Còn ai ở lại, là người nhà của Lục Hồng Đề ta, phải tuân theo quy củ ở đây, phải nghe theo lời nữ nhân là ta, ta quản lý các người … ta sẽ quan tâm đến cuộc sống của mọi người, ai cũng sẽ có cơm ăn …