Lục Hồng Đề khom thắt lưng, một tay nhặt trọng thương lên, lúc đứng thẳng lên, quét mũi thương quay lại, điểm mũi thương trên mặt đất, vừa nhìn Tào Hồng, vừa kéo thương:
- Ai cũng không hủy diệt được Lương Sơn …
Tào Hồng nhìn nàng, không ngừng lui về sau, sau đó kêu lên một tiếng, rút trường đao mang trên người ra:
- Ngươi không dám giết ta …
Sau một khắc, Lục Hồng Đề dùng lực ở cổ tay, mũi thương nhảy dựng lên, Tào Hồng vung đao chém ra ngoài, cố gắng ngăn đỡ trọng thương nhưng lại chém vào khoảng không, trường thương kia gần như là bị Lục Hồng Đề cầm ở phần đuôi, mũi thương giống như linh xà trong không trung, thậm chí còn dừng lại ở trong một cái chớp mát, sau đó đâm thủng phòng ngự của đối phương.
Trường đao rơi trên mặt đất, Tào Hùng dùng hai tay cầm thân thương, trường thương đã đâm qua bụng dưới của gã, xuyên ra phía sau. Lúc này gã không nói ra lời, chỉ dùng hai tay nắm chặt, mà ở phía đầu thương, Lục Hồng Đề không hề buông ra, vẫn nắm chặt tay, thúc lên trước. Lục Hồng Đề tiến thêm một bước, Tào Hồng run rẩy lùi một bước, máu tươi và vật dơ bẩn chảy ra từ trên áo, trên quần gã.
Trên một sân rộng cách đó không xa, mọi người đã tụ tập lại, bao vây lấy đám người phản loạn, trên nóc nhà bên đường rãnh cũng đã bắt đầu xuất hiện bóng người.
Trong bóng tối, Lục Hồng Đề thúc Tào Hồng đi tới, lúc tới ranh giới của sân rộng kia, nàng đột nhiên nâng thương lên, hành động này đã quấy phá bụng đối phương, Tào Hồng phát ra tiếng kêu thảm thiết cuối cùng. Hai tay Lục Hồng Đề cầm trong thương, cắm mạnh mũi thương vào trong nền đất, ghim thân thể của Tào Hồng trên mặt đất.
Chung quanh ánh lửa lay động, đám phản loạn và những người trấn áp phản loạn đều thấy tất cả, Lục Hồng Đề đi tới trước sân rộng, trước tiên hỏi thăm một lão giả râu tóc bạc phơ nhưng tinh thần quắc thước đứng ở trước đoàn người, sau đó mới quay sang nhìn đám phản loạn, những ngươi này đều là lúc trước có tham chiến, lúc này thương thế hoặc là nặng hoặc là nhẹ, bên kia là một đám nữ nhân và đám trẻ khóc lóc sướt mướt. Trong đoàn người, có một gã thanh niên nửa người đầy máu còn đang ôm kiếm của Lục Hồng Đề, nàng đi qua đó, những người chung quanh đều vô thức lui ra phía sau, nàng đi tới chỗ người cầm cổ kiếm của mình.