Vốn Tào Hồng bố trí mai phục Lục Hồng Đề, dùng thân phận là khách nhân hầu hết thời gian có chuyện gì đều cố ý mời chào người của đối phương. Trong sơn dã, trên thực tế mọi việc đều không có quá nhiều quy củ, hôm nay Thanh Mộc trại mở cửa làm ăn, thái độ đối với khách hàng đương nhiên luôn hòa hợp. Tào Hồng gặp Lục Hồng Đề nói là có việc muốn trao đổi, tuy rằng trong lúc nhất thời bên cạnh không có người nào, Lục Hồng Đề cũng vẫn qua đó. Lúc đó nàng đi tay không, không mang theo vũ khí, bởi như vậy, trong lòng Tào Hồng còn thầm chê cười nàng có kinh nghiệm giang hồ quá non kém.
Nhưng từ lúc chín người công kích đến lúc nàng bộc lộ bản lĩnh đánh bật chúng rồi lao ra khỏi nhà gỗ, thật sự làm y sợ hãi rồi. Lúc này những người khác trong sơn trại cũng nổi lên chống lại, ánh lửa và tiếng kêu la khắp nơi. Đám người Tào Hồng đuổi theo, bóng dáng của nàng cực nhanh, bọn họ hết sức mới có thể đuổi tới gần, hai gã muốn đoạt quyền trong Thanh mộc trại lao tới tấn công Lục Hồng Đề, nàng nghiêng người tránh né, sau khi quát hỏi không có kết quả, liền bước tới nghênh đón đòn tấn công của hai người kia. Lúc song đao đánh xuống, nàng hầu như nhanh như chớp đá nát một đùi của một gã, đánh bay trường đao trong tay một gã khác ra ngoài, sau đó liên tục đánh chưởng trên đầu hai người làm máu tươi bắn tung tóe.
Khi đó một gã thân binh phía sau cũng chạy tới, vung đao chém xuống, lại bị Lục Hồng Đề bắt lấy cổ tay. Lục Hồng Đề là nữ tử cao gầy, đối phương là thân vệ được tuyển chọn trong tinh binh vóc người khôi ngô, cao hơn Lục Hồng Đề một cái đầu, lúc nàng muốn xông tới vung quăng gã ra, gã cũng sải bước muốn khóa và quăng đối phương.
Lúc này thân binh thế xông cũng mãnh liệt, hai bóng người trong nháy mắt lao ra hơn hai trượng, ngươi muốn quăng ta ta muốn quăng ngươi hoán đổi ba lần, trong không khí hầu như nghe được ba âm thanh chấn động, sau đó hạ thấp xuống xoay tròn tại chỗ, rồi lại cùng xông lên.