Tình huống liên quan đến Lữ Lương, nói một lúc cũng không hết, lúc cơ bản chỉ hỏi Ninh Nghị lần này lên kinh thành có chuẩn bị việc gì khác không. Ninh Nghị nói muốn tìm hai viện tử để tiếp tục việc buôn bán vải và mở tửu lâu. Trong những người ở đây, Nghiêu Tổ Niên, Thành Chu Hải ở kinh thành đều là địa đầu xà, nhưng bọn họ lại giỏi giao thiệp thi văn, còn nói đến muốn tìm địa phương gì, thì chỉ có thể tìm Kỷ Khôn. Đang nghị luận, có một người từ cửa viện đi vào:
- Việc này, tìm Kỷ Khôn không bằng tìm ta.
Người đi vào là một hòa thượng trung niên mặc y phục màu trắng, hình thức nghiêm trang, tuấn dật, ánh mắt trầm ổn trong trẻo, mang theo ý cười, đầu tiên là chắp tay trước ngực với Ninh Nghị:
- Vị này hẳn là Lập Hằng, đệ nhất tài tử Giang Ninh rồi, ngưỡng mộ đã lâu …
Lúc Ninh Nghị đứng lên hành lễ, y cũng tự giới thiệu:
- Bần tăng pháp hiệu Giác Minh.
Lúc này tuy rằng nhìn như đang nói chuyện bình thường, nhưng thực ra là đang nói chuyện cơ mật của Mật Trinh ti. Hòa thượng này có thể đi thẳng vào, có thể thấy cũng là người có địa vị khá cao trong phủ, y quen biết Nghiêu Tổ Niên, Chu Thành Hải đã lâu, ngồi xuống ghế, đại khái hỏi chuyện nhà ở của Ninh Nghị, sau đó gật đầu, lướt qua tư liệu của mọi người, hỏi:
- Trước đó bần tăng từng nói chuyện với Niên công bọn họ, mà thường hay nói nhất chính là thủ đoạn của Lập Hằng tại Hàng Châu, lần này Lập Hằng đi Sơn Đông, chẳng hay đầu tiên hạ thủ là ở đâu?
- Có lẽ là muốn bắt đầu từ đồi Độc Long trước.
- Ồ … nơi đó xác thực là có thể trở thành nơi đột phá, Lập Hằng tuổi còn trẻ, nhưng tấm nhìn lại sâu rộng …
Quan phủ không bình định được Lương Sơn, đương nhiên chỉ có thể tìm kiếm giúp đỡ từ chỗ khác, Ninh Nghị lựa chọn đồi Độc Long nói thì rất hợp lý, nhưng thật ra không hẳn là thần kỳ cho lắm. Bốn chữ chia rẽ ly gián nói thì giản đơn, nhưng trên thực tế quá trình thực hiện lại vô cùng phức tạp, còn phải xem công lực của mỗi người.
Mấy người dưới tán cây nho nói một hồi về Lương Sơn, lúc Tần Tự Nguyên đến, trọng tâm câu chuyện lại chuyển về chuyện Bá Đao Doanh ở Hàng Châu, nói một loạt những cải cách kia nhìn như trò đùa, thái độ của mọi người rất nhiệt tình, nhưng Ninh Nghị lại không tham gia thảo luận gì nhiều về những chuyện này.
Chuyện Bá Đao Doanh vô cùng phức tạp, liên quan đến cải biến thể chế, hình thức ban đầu của chế độ dân chủ được đặt trước mặt mấy người cả đời nghiên cứu Nho gia, Ninh Nghị có chút chột dạ.
Đương nhiên, đây cũng là bởi vì trong lòng Ninh Nghị thiên về quá nhiều kiến thức của ngàn năm sau. Trong lòng Tần Tự Nguyên và những người này, nào có khái niệm dân chủ hậu thế, cho dù có cùng loại gì đó, cũng là căn cứ vào mở đầu của Nho gia. Bởi vì mấy nghìn năm qua, mọi thứ trên toàn bộ trái đất này đều khởi nguồn từ chế độ này. Vài thứ kia của Ninh Nghị, tuy rằng đi sâu nghiên cứu cũng có cải biến, nhưng đối với đám người Tần Tự Nguyên mà nói, bước đi đầu tiên, chính là cách nói xưa nay ở trong lòng bọn họ.
"Người người đều có thể làm Nghiêu Thuấn, dân quý quân khinh" mấy thứ này cũng không đi ngược với đạo lý lẽ thường. Trong tư tưởng Nho gia, đức trị của Thánh nhân cổ đại là như vậy, quân vương hoàn mỹ giáo hóa vạn dân, mỗi một người dân đều hiểu đạo lý, có thể phân rõ đúng sai, dưới tình huống như vậy, quân quyền trên thực tế chính là bị thúc đẩy về phía địa vị tượng trưng.