Có lẽ cũng vì không có quá nhiều kinh nghiệm trong tình yêu, khi Ninh Nghị và Vân Trúc ở chung với nhau thì nàng luôn tỏ ra nghiêm túc, có lẽ vì điều này làm Ninh Nghị muốn làm một chút chuyện ấu trĩ thú vị. Tối hôm nay đối với sự kiêu khích của ông già kia, chỉ là do hứng khởi nhất thời mà tạo nên, với tính tình của Vân Trúc cuối cùng nàng cũng sẽ nói hắn không nên làm thế.
Nhưng nếu theo cách nói của người đời sau, dù là tốt hay xấu, thành thạo hay làm càn, tóm lại vẫn để lại một hồi ức đáng nhớ.
Tối hôm đó sau khi trở về Vân Hợp lâu, Ninh Nghị tìm Tô Văn Dục nói chuyện một chút, giữa hai người về tư không được tính là thân thiết. Tô Văn Dục cũng hơi nói quanh co, hơn nữa dù sao thì tỏ tình cũng đã thất bại, nói ra thì xấu hổ. Ninh Nghị nói chuyện với y vòng vo một lúc lâu, y mói nói ra hết chuyện thổ lộ tình cảm với Nguyên Cẩm Nhi là thật.
Tô Văn Dục gặp Nguyên Cẩm Nhi không chỉ là ở trên hành trình đi thuyền lên Bắc. Dạo trước Tô gia gặp chuyện không may, Vân Trúc cũng bị thương. Y đã gặp Cẩm Nhi hai lần từ xa, lúc đó đương nhiên là y chỉ cảm thấy cô bé này rất đẹp, sau đó nghe những người trong nhà nói chuyện mới biết được thân phận của đối phương.
Cô đã từng là hoa khôi của Kim Phong lâu, sau đó luôn giữ tấm thân trong sạch, cùng Nhiếp Vân Trúc mở cửa hàng những ấn tượng tốt đẹp cùng kết hợp lại cho đến hành trình lên bắc, Nguyên Cẩm Nhi cũng từng bưng trà cho y một lần, nói chuyện hai câu đã khiến Tô Văn Dục động lòng.
-. Chờ chút.
Ninh Nghị ngẩn người ra:
- Trước kia, hai người đó từng nói chuyện mấy câu?
- Ừ, thực ra chỉ có mấy câu nhưng ta cảm thấy, chà, ta cảm thấy
Trong sân của Văn Hối lâu, Tiểu Thiền ở trong Lương Đình mang trà đến cho hai người, Tô Văn Dục hơi đỏ mặt hơi do dự nói:
- Lúc đó do bị đám người Lương Sơn mai phục trên đường. Nhị tỷ phu huynh để cho đệ đi theo. Sau đó đệ lại vội vàng quay về mật báo, còn bị ngã trên đường, sau khi quay về thì gặp Nguyên cô nương và Nhiếp cô nương, đệ hỏi hai người họ huynh đang đi đâu? Sau đó Nguyên cô nương bưng trà cho đệ, để đệ uống một lúc, cô ấy còn để đệ nghỉ ngơi, cô ấy cô ấy còn đưa cho đệ một chiếc khăn tay
Tô Văn Dục cúi đầu, chỉ vào thái dương:
- Chỗ này bị trầy da
- Hả
Ninh Nghị sờ tai không biết nên nói thế nào, sau đó giang cánh tay ra:
- Hả? cái này, cái kia
Nhưng ngẫm lại thực ra chuyện cũng rất đơn giản. Trên thực tế, thời đại này nào có được tự do yêu đương nhiều đến vậy, đa số nam nữ vẫn là gặp nhau một hai lần là đã thành thân rồi. Trong tiểu thuyết đa số đều nói, cả nam và nữ dều là nhất kiến chung tinh.
Thực ra đó cũng không phải là bút pháp Xuân Thu gì cả, mà là thời đại này chắc chắn không có chuyện hẹn hò hẹn ước gì đó, những chuyện như tiếp xúc nhiều, muốn hẹn con gái ra ngoài chỉ là kẻ lưu manh đùa giỡn. Trong tình cảm của Tô Văn Dục và Nguyên Cẩm Nhi có bưng trà và trao khăn tay cho nhau cũng coi như thỏa mãn những điều kiện để khiến một người bình thường động lòng.