Trong thời đại này, con gái mười bốn mười lăm tuổi có thể trưởng thành lập gia đình, con gái lầu xanh hấp dẫn nhất là ở thời kì mười bốn đến mười tám tuổi. Đến năm hai mươi cũng có thể nói là đã gần như qua đi tuổi xuân tươi đẹp nhất rồi.
Con gái lúc này mặc dù xinh đẹp, tài hoa trác tuyệt, nhưng khi lập gia đình chỉ có thể lựa chọn làm tiểu thiếp hoặc vợ bé. Đương nhiên cũng có những cô gái dựa vào tài năng cầm, kì, thi, họa đến hơn ba mươi tuổi vẫn còn danh tiếng và cũng vẫn có khách đến thăm, nhưng muốn có người để lấy, e rằng là muốn làm tiểu thiếp hay vợ kế cũng không được nữa rồi.
Dù sao Cẩm Nhi cũng đang ở thời kì xuân xanh đẹp nhất của đời người nhưng đến lúc này, cô ấy đã gần hai mươi rồi, ở đời sau có rất nhiều cô gái trẻ trung ở độ tuổi này cũng gần như đã sắp thành con gái quá lứa nhỡ thì. Bình thường cô ấy nói muốn cả đời làm bạn với Vân Trúc, vấn đề này dường như không có gì có thể chia cắt được. Nhưng trước mắt Vân Trúc và Ninh Nghị đã sống cùng nhau, thì vấn đề của cô ấy càng trở nên rõ ràng.
Tô Văn Dục nhỏ hơn Ninh Nghị một tuổi, nhưng chưa lấy vợ, nếu anh ta và Cẩm Nhi thực sự có tình cảm với nhau thì Ninh Nghị cảm thấy thuyết phục anh ta cưới Cẩm Nhi làm chính thê cũng không phải là điều không thể. Hắn nói đến chuyện này là thành tâm thành ý, Vân Trúc thì ngược lại muốn nói nhưng rồi thôi, hai người đi bên đường vào một góc tối, Vân Trúc đi nhích lại gần Ninh Nghị hơn. Nàng có chút uất ức dựa sát vào hắn, nụ cười trên mặt hiện rõ vẻ phức tạp.
- Lập Hằng à, nếu …
- Ừ, cái gì?
- Không có gì …
- Lạ thật …
Ninh Nghị lắc đầu, sau đó hắn chỉ về một kiến trúc lộng lẫy ở phái trước con đường: