Ngoài cửa sổ tiếng mưa rơi rả rích, trời tối dần, mọi người trò chuyện, cùng đợi Tần Tự Nguyên trở về. Nhưng mà không lâu sau đó, một gã quản gia đến, nói là phía lão gia đã biết chuyện của văn nhân, chỉ là ông ấy có một số việc, muốn về muộn một chút, bảo mọi người dùng bữa trước.
Chiều đó Tần Tự Nguyên phải đi bên Hộ bộ có việc, đúng ra lúc này nên trở về rồi, hiện giờ trong phòng đều là những phụ tá thân cận nhất, lúc này Giác Minh hòa thượng cười nói:
- Chẳng lẽ là bị Đường Khâm kéo đi dự tiệc rồi?
Quản gia này cũng quá quen thuộc với mọi người, cười nói:
- Nghe người đến báo nói, là chuẩn bị đi Tiểu Chúc Phường.
Y vừa nói vậy, mọi người đều ngây ngẩn cả người, ba thanh lâu nổi tiếng nhất hiện nay ở Biện Lương, theo thứ tự là Phàn Lâu, Thính Nhạn Cư, Tiểu Chúc Phường, bình thường Tần Tự Nguyên tự nhiên cũng là văn sĩ phong lưu, sau khi làm Hữu tướng, có đôi khi đãi khách hoặc là tham dự yến tiệc, nếu nói không có nữ tử thanh lâu đương nhiên là không có khả năng, nhưng ông ta tự mình đi tới, trừ khi là những chuyện quan trọng trong hội văn lớn, một Tể tướng của một nước không cần thiết sẽ xuất hiện ở trong thanh lâu.
Do dự một hồi, Nghiêu Tổ Niên hỏi:
- Ai mời khách?
Quản gia kia nói:
- Hình như là bên Thập Lục Thiếu.
- À, hiểu rồi.
Nghiêu Tổ Niên hiểu được, không khỏi lắc đầu cười cười.
Mưa vẫn rơi, sắc trời cũng sớm tối hơn so với bình thường, Tiểu Chúc Phường, một trong ba đại lâu ở kinh thành, lúc này nhiều nơi đèn đuốc đang từ từ sáng lên, tựa như ánh sáng màu xám xanh dần dần lan tỏa trên mặt biển rộng.
Nằm ở một ngã tư đường không quá phồn hoa của trung tâm thành Biện Lương, Tiểu Chúc Phường chiếm diện tích rất lớn, một vài lâm viên quanh đó đều là sản nghiệp của thanh lâu, là nơi đến nghỉ ngơi thường xuyên của những người trong hội văn. Phần lớn các thanh lâu ở Biện Lương đều là như vậy, có thể náo nhiệt có thể thanh tịnh đjep đẽ, có thể cao nhã có thể thấp kém, dù sao người tiêu tiền đi vào những chỗ như thế này, cũng không hoàn toàn chỉ vì phát tiết.
Lúc này đã gần chạng vạng, có một hai người trong hội văn từ trong phường ra khỏi viện. Cửa thanh lâu chốc chốc lại có người ra vào, hoặc là áo mũ sang trọng, hoặc là khăn vấn đầu tay cầm quạt, theo sau là gã hầu hoặc là nha hoàn che dù, thỉnh thoảng lại chào hỏi nhau, đều thể hiện ra có học thức không tệ. Bất kể là ở bên trong bọn họ có phải là cầm thú hay không, ra cửa, ai cũng đều chú ý đến hình tượng.
Một chiếc xe ngựa lúc này lẳng lặng dừng lại bên đường ngoài Tiểu Chúc Phường. Trong màn mưa, tên xa phu ngồi yên như cổ thụ, tuy rằng bị mưa lớn dầm ướt, nhưng vẫn không hề động đậy như cũ, mắt sáng như đuốc quan sát mọi thứ chung quanh, màn xe thật dày buông thỏng. Vài tên hạ nhân đứng chung quanh, một tên trong số đó sau khi nghe dặn bảo đã tiến vào cửa lớn của thanh lâu. Kinh thành quyền quý thật nhiều, xe ngựa này bày trí không quá sang trọng, lúc này đứng ở trong mưa cũng không gây quá nhiều chú ý, nhưng thật ra tú bà ở ngoài cửa dựa trên nguyên tắc không phân biệt sang hèn đều phải chào hỏi thì đã bị người đuổi đi.