Ai cũng có thể là Nghiêu Thuấn … Đây là đạo lý từ trước tới nay, Văn Nhân, vị Ninh công tử kia, có quan niệm bình đẳng … quả là có chút nguy hiểm …
Trong phòng Kỷ Khôn nói xong những lời nói này thì hơi ngừng một chút, làm cho Văn Nhân Bất Nhị đại khái cũng biết được thái độ của mọi người đối với Ninh Nghị.
Lúc ở Bá Đao doanh, Ninh Nghị cùng với Lưu Đại Bưu làm vài chuyện, trong đó đương nhiên là do lo lắng đủ điều. Sau này Văn Nhân Bất Nhị sau khi thành bị phá đã gom góp tất cả tư liệu có được đưa đến Biện Lương, cũng là bởi vì sau khi điều tra biết được, tuy là Lưu Tây Qua kia làm việc có vẻ lỗ mãng, nhưng trên thực tế lại là một người cực kỳ thông minh, muốn lừa gạt nàng, cho dù là Ninh Nghị, cũng không phải dễ.
Ninh Nghị làm những chuyện gì, trong đó rốt cuộc là có thâm ý như thế nào, y không quan tâm. Vốn cũng tin tưởng nếu là sư phụ hoặc là người của sư phụ, sẽ nhận ra toàn bộ manh mối của tình hình trong đó, nhưng nào ngờ, sự thật lại làm cho sư phụ coi trọng, cũng không phải là thi từ lúc trước Ninh Nghị viết cho Lưu Đại Bưu, hay những chuyện hắn làm, những lời hắn nói được ghi lại ở Bá Đao Doanh, mà chính là những thứ trên bàn này tuy rằng do hắn chủ đạo, nhưng đa số lại không phải là chữ nghĩa của hắn.
Lúc ở Bá Đao Doanh, sau khi Ninh Nghị tập trung phần lớn những văn nhân (người có học) đang vật lộn với cuộc sống mưu sinh sau khi rơi vào tay giặc, giao cho bọn họ nhiệm vụ viết văn chương, sau đó cho bọn họ dùng văn chương để đổi lấy lương thực. Việc làm này đã giúp đại đa số văn nhân sống được, thậm chí ngay cả người nhà của bọn họ cũng nhờ vậy mà may mắn còn tồn tại. Nhưng Văn Nhân Bất Nhị xem ra, văn chương mà những người này dùng để đổi lấy thật sự cũng không có gì là chất lượng, theo y thấy, một đại văn hào như Ninh Nghị, đối với những thứ ấy đương nhiên trong lòng biết rất rõ, hắn nhận từng đợt từng đợt văn chương ấy, cho dù có đôi khi cũng răn dạy người một phen, không phát lương thực, cũng là do bởi vì tên khốn kiếp ấy thật sự quá đáng.
Trong lúc ấy thì những văn nhân ở Hàng Châu này, phần lớn còn cảm thấy Ninh Nghị trợ Trụ vi ngược (giúp người xấu làm điều ác), thành chó săn của Bá Đao Doanh. Nhưng theo Văn Nhân Bất Nhị thấy, Ninh Nghị có thể nhẫn nhịn nhiều như vậy, dưới tình hình bảo toàn cho bản thân còn khó khăn lại còn che chở cho nhiều người như vậy, thật sự là có phóng thái của bậc thánh hiền, trái ngược lại với tên khốn kiếp này, bản thân mình cũng là có tài hoa, nhưng viết văn chương lại qua loa cho xong chuyện. Lưu Tây Qua cũng không phải ngu ngốc, nếu như có trách cứ, áp lực dĩ nhiên là đều rơi lên người Ninh Nghị.
Nếu có khả năng, Văn Nhân Bất Nhị có thể sau khi thành bị phá sẽ để cho bọn họ biết được trong việc này là Ninh Nghị đối với bọn họ có ơn cứu mạng, nhưng mãi cho đến bây giờ mọi việc vẫn phải giấu diếm, không thể nói rõ. Về phần văn chương mà những văn nhân kia viết, không coi là cái bí mật gì. Lúc trước bọn họ viết ra, Ninh Nghị liền phát đến học đường trong Bá Đao Doanh, để cho học trò xem, học thậm chí còn chỉ ra chỗ nào không đúng, sao chép ra rất nhiều bản. Kết luận của những văn chương này tuy có hơi lệch với tư tưởng của trào lưu chung hiện giờ, nhưng dàn ý chính vẫn là xuất phát từ đạo Khổng Mạnh, không thể coi là văn tự phản động gì. Văn Nhân Bất Nhị thu gom đưa đến cũng chỉ là thuận tay mà thôi, chỉ là khi vừa đến nơi này, ngược lại làm cho Tần Tự Nguyên coi trọng.