Người đó dĩ nhiên là Văn Nhân Bất Nhị mới từ bến tàu đến. Y đứng ở cửa chắp tay chào:
- Nghiêu tiên sinh, Giác Minh thiền sư, đã lâu không gặp hai vị tiên sinh. A, Chu Hải …
Văn Nhân Bất Nhị cũng cùng tầm tuổi với Thành Chu Hải, chỉ có điều bộ dạng trẻ trung hơn nhiều. Mấy năm trước, mọi người đều đã từng gặp nhau. Mấy người trong phòng kỳ thật cũng đều biết rõ sự tình Mật Trinh Ti. Trên thực tế, thân phận và quan hệ sau lưng Giác Minh cũng giống như Khang Hiền, cũng đều là một trong những ô dù ban đầu của Mật Trinh Ti. Mọi người đã sớm biết là Văn Nhân Bất Nhị sẽ đến, cũng đều biết những sự việc y đã làm ở Hàng Châu, lúc này đều tươi cười chào hỏi. Thành Chu Hải thật ra cứ nhìn ra cửa mấy lần theo bản năng. Văn Nhân Bất Nhị phát hiện thấy liền nghi hoặc hỏi:
- Chu Hải nhìn cái gì thế?
Nghiêu Tổ Niên ở bên cạnh bật cười, nói:
- Sợ là y đang nhìn vị "Nhất dạ ngư long vũ" đó mà. Nếu Bất Nhị đã đến rồi, sao vị Ninh công tử kia lại không đến đây thế?
Nghe lão nói về Ninh Nghị, Văn Nhân Bất Nhị bật cười, kể lại chuyện Ninh Nghị đang đi tìm chỗ ở, tiếp đó nhìn Thành Chu Hải lại nghĩ ra lý do:
- Ninh Lập Hằng kia có phong cách làm việc hơi tương tự với Chu Hải, hơn nữa Chu Hải ngày xưa lợi dụng thơ văn để thăng tiến, chẳng lẽ là thấy cái mình thích là thèm nên muốn tìm người luận bàn à? T
ính tình Thành Chu Hải có chút hận đời, tuy rằng thơ văn rất tốt nhưng xưa nay vẫn hơi chút khinh thường đối với việc luận bàn văn chương. Theo cách nói của gã thì cực kỳ phản cảm đối với đám người không đủ tiêu chuẩn nhưng lại cố tình khoe khoang, tâng bốc lẫn nhau. Đây là những gì Văn Nhân Bất Nhị biết từ trước. Nhưng thơ từ của Ninh Nghị hẳn là có thể chèn ép sự khinh thường này của gã. Y nghĩ vậy liền nói ra.
Thành Chu Hải lại cười lắc đầu, vung tay lên nói:
- Cũng không phải vì thế đâu … Ha ha, lần này sợ rằng Thập lục thiếu lại bị trách mắng rồi …
Gã nói với vẻ hài hước nhưng Nghiêu Tổ Niên và Giác Minh ở bên cạnh lại nhíu mày, thoáng nhìn nhau nói:
- Đúng rồi, Thiệu Du đi đâu nhỉ?
Kỷ Khôn nói:
- Sợ là lại đi ra ngoài tìm đám công tử chơi đùa rồi.
Văn Nhân Bất Nhị không kìm nổi nghi hoặc, đến lúc hỏi mới biết là sự tình có liên quan đến mình. Về chuyện Ninh Nghị lên kinh thành, Tần Tự Nguyên đã phái người chuẩn bị tiếp đãi từ sáng sớm. Người này chính là một chất tử (cháu trai) ở quê nhà của Tần Tự Nguyên. Tuy rằng trong lúc bãi quan, ông không có gì lui tới với quê nhà nhưng sau khi Tần Tự Nguyên phục chức, dòng họ Tần vẫn có không ít người lên kinh thành yêu cầu chiếu cố. Ngoại trừ xin tiền lương còn muốn đi cửa sau để được làm quan, cũng đưa tới mấy thiếu gia hàng con cháu, kính nhờ Tần Tự Nguyên quản giáo thay, cho bọn họ một tiền đồ.
Một khi đã ngồi lên vị trí Hữu thừa tướng, loại sự tình này gần như là cuồn cuộn không dứt nhưng Tần Tự Nguyên lại không có biện pháp để từ chối không quan tâm.
Tuy rằng có thể tránh né một ít nhưng vẫn phải có một số người ở lại trong Hữu tướng phủ, xem như những người có tư chất tương đối tốt một chút được Tần Tự Nguyên tuyển chọn ra. Vị thập lục thiếu Tần Thiệu Du là một trong số đó.