Dưới tòa thành này có dấu vết của triều Hạ cổ xưa, có thành quách của Chiến quốc Đại Lương, có tàn viên (vườn hoang) của Biện Châu thời Đường. Nghĩ đến điều này khiến người ta bất chợt có cảm giác kỳ diệu trong lòng.
Từ trên tàu bước xuống, Ninh Nghị dậm dậm hai chân xuống đất. Trong cơn mưa, bến tàu vừa hỗn loạn vừa ồn ào.
Từ Giang Ninh tới đây, đồng hành suốt một đường, đến lúc này rốt cục mỗi người đi một ngả. Lễ vật sinh nhật tự có người của hoàng gia tới giao nhận. Đám hoàng thân quyền quý, con ông cháu cha cũng đều có quan hệ của mình tới tìm, có thân thích tới gặp. Lúc này tin tức lưu thông không quá linh hoạt, mọi người đi lên phía bắc gặp phải mọi sự trì hoãn, tới nơi không chuẩn xác thời gian, người ở kinh thành cũng không thể tính toán được. Có người thân phận khá cao và cũng khá để ý tới thân phận và mặt mũi thì ngay từ tối hôm qua đã khiến tôi tớ ra roi thúc ngựa tới kinh thành báo tin. Lúc này liền có những người thoạt nhìn cũng rất có thân phận đang nghênh đón ở bến tàu. Cũng có người, ví dụ như tiểu quận chúa, thân phận không thấp, lại có đám người Khang Hiền lo lắng tới an toàn của nàng nên đã sớm cho người báo tin đến kinh thành, nên đã cho người chờ đợi hàng ngày ở bến tàu. Đãi ngộ như vậy là tận tâm nhất, cũng có thể chứng minh thân phận nhất.
Những thứ như Mật Trinh Ti hiện giờ cũng không hoàn toàn vận hành một cách cẩn thận, nghiêm túc, chính quy, đám người Văn Nhân Bất Nhị lên kinh thành chủ yếu vẫn là đến thăm Tần Tự Nguyên. Văn Nhân Bất Nhị vốn là đệ tử học lễ của Tần Tự Nguyên, hiện tại lên bờ thì buổi chiều phải đi tới Tướng phủ (phủ thừa tướng) bái kiến. Về phần Ninh Nghị, hắn lẽ ra cũng phải đi Tướng phủ nhưng vì cùng đi còn có Tiểu Thiền, có Tô Văn Dục, Tô Yến Bình, có Vân Trúc, có Cẩm Nhi, có bốn năm tôi tớ và hộ viện tin cậy của Tô phủ, cũng mang theo không ít đồ đạc, lại không thể đem toàn bộ mọi người cùng theo, nên trước tiên buổi chiều phải đi tìm nhà trọ để ở. Về phần đám người ba huynh đệ Tề gia, Lư Tuấn Nghĩa, dù sao mọi người đều đã rất quen thuộc, ở cùng nhà trọ là không thành vấn đề.
Mới đến Biện Lương, kỳ thật được coi là không quen người quen đất. Cũng may trong số những người Tô gia đi theo có một người có kinh nghiệm, chính là vị chạy tới Biện Lương để ném đá xuống giếng trong sự kiện Hoàng Thương
- Liêu chưởng quầy.