Sau sự kiện hồ Hồng Trạch, y mới bắt đầu để ý tới Văn Nhân Bất Nhị nhưng vẫn không hiểu biết nhiều lắm về Ninh Nghị. Phải đến mấy sự việc sau, động thủ với Yến Thanh trên thuyền, thậm chí lấy lễ vật sinh nhật làm mồi nhử rồi lại đoạt trở về, bắt được hơn bốn mươi kẻ cướp Lương Sơn, y mới thực sự nhận ra rằng người thư sinh này không đơn giản. Mà đến trận cuối cùng, gần như bẫy cho toàn quân cường đạo Lương Sơn bị diệt, Trần Kim Quy nhớ lại vẫn cảm thấy lạnh cả sống lưng.
Người này đúng là có thù hận với Lương Sơn. Vì báo thù nên từ đầu tới đuôi hắn vẫn thao túng đám cướp Lương Sơn như thể đang chơi đùa. Bắt được nhiều người như vậy, thu được đại thắng vẫn còn không hài lòng, ngày hôm sau liền bẫy cho đối phương toàn quân bị diệt. Lúc trước hắn nói muốn đem toàn bộ kẻ cướp đi treo cổ, Trần Kim Quy còn có chút do dự, ai ngờ đến đêm hắn lại thả người đi, sau đó cho mai phục giết sạch toàn bộ, nháy mắt đã trở thành danh chính ngôn thuận. Thật sự là rành mạch, lưu loát, ngay cả một chút điểm yếu để bị nắm đuôi cũng không có. Trên thế giới, đám độc nhất, hiểm nhất quả nhiên là đám người đọc sách. Nếu mình đắc tội hắn, sợ rằng kết quả sẽ không thể nào tốt được.
Đương nhiên, lúc này ở trong đội tàu, trừ Mật Trinh Ti, người có thể hiểu được thực sự rõ ràng toàn bộ sự kiện cũng không phải là nhiều. Cho dù là Ninh Nghị từng công khai ra tay đối phó với Yến Thanh trên chủ thuyền nhưng ở trong con mắt người ngoài, chủ đạo sự kiện này từ đầu đến cuối đều là Trần Kim Quy. Tương đối mà nói, tuy Chu Bội từng kể rằng Ninh Nghị từng chống lại Phương Lạp ở Hàng Châu như thế nào khiến mọi người phải hiếu kỳ nhưng họ tò mò nhất lại là mối quan hệ sâu đậm giữa Ninh Nghị và Chu Bội, liệu mình có thể đắc tội được hắn hay không
- Mà đương nhiên cũng không cần phải đắc tội.
Về phần vai trò của hắn trong toàn bộ sự kiện, trong lòng mọi người, sợ rằng cao nhất cũng chỉ là loại nhân vật kiểu như sư gia để can gián, góp ý mà thôi. Chính là loại nhân vật tránh ở bên cạnh lão đại, không có việc gì thì phe phẩy quạt nói một hai câu. Trên thuyền đều là con ông cháu cha, loại người như vậy đều thấy khá nhiều rồi.
Vai trò của người đọc sách nhiều nhất cũng chỉ là loại thân phận này, có tốt có xấu, tốt xấu lẫn lộn.
Cũng may lúc này Ninh Nghị cũng không ở trên chủ thuyền nên cũng không nhiều va chạm với những người khác. Sau ngày hôm đó, tuy rằng Lý Sư Sư cũng có chút tò mò đối với vị cựu hữu (người bạn cũ) này nhưng dù sao nàng cũng đã gặp rất nhiều loại người, ở kinh thành to lớn có vô số kỳ nhân dị sĩ, chỉ vì loại sự tình thế này xảy ra trên người mà mình quen biết cũ nên nàng mới cảm thấy ngạc nhiên. Giống như đám người Vu Hòa Trung, Trần Tư Phong chẳng qua chỉ là quan hệ cá nhân, có thể coi là hơi trèo cao trong số những người quen biết với Lý Sư Sư. Nhưng nếu một ngày nào đó họ thật sự có thể làm ra sự tình gì khiến người ta phải giật mình, mà xác suất đó cũng rất nhỏ, thì cũng không phải là không thể chấp nhận được.