Chỉ có một vấn đề.
Văn Nhân Bất Nhị đi tới nói:
- Tên Chu Vũ kia không đơn giản, vì sao không làm thịt y?
- Có đôi khi, người thông minh lại càng dễ đoán hơn so với kẻ ngốc.
Ninh Nghị trả lời, sau đó nghiêng đầu nói:
- Đi thôi, trở về đi. Ta còn phải đi cảm ơn nữa.
Bọn họ đi qua cánh rừng xuống núi. Ven con đường núi gập gềnh có mấy chiếc xe ngựa đang đỗ lại. Ninh Nghị lên một chiếc xe. Khi vén rèm lên, ánh sáng chiếu len bóng người ở trong xe. Đó chính là kẻ mà Chu Vũ cho rằng "đã chết"
- Lư Tuấn Nghĩa.
Y vốn đang như thể cúi đầu nhưng sau khi nhìn thấy Ninh Nghị liền ngồi nghiêm chỉnh lại, ánh mắt không được coi là hiền lành.
Đây là lần đầu tiên hai người chính thức gặp mặt hoặc là nói chuyện với nhau kể từ sau khi Ninh Nghị uy hiếp y trong khoang thuyền. Ánh mắt Ninh Nghị vẫn hiền lành, thậm chí còn có chút hiền lành quá phận.
- Ủy khuất ngươi rồi. Diễn rất tốt. Mặt khác … Cảm ơn!
Ninh Nghị đi tới, chủ động cầm tay Lư Tuấn Nghĩa, tiếp đó vỗ vỗ vào mu bàn tay của y.
- Ca (huynh - anh)!
Thái độ của hắn thành khẩn, cũng không phải là châm chọc. Tiếng gọi "ca" này cũng không phải là nịnh nọt nhưng lại rõ ràng dọa cho Lư Tuấn Nghĩa giật thót mình, có lẽ là chưa bao giờ nhìn thấy hành vi thoạt nhìn cực kỳ không có tiết tháo này.
Tiếp đó Ninh Nghị ngồi xuống xe, gõ tấm ván gỗ để phu xe cho xe khởi hành:
- Chúng ta vừa đi vừa nói chuyện nhé. Lư viên ngoại, trong lòng ngươi có gì nghi ngờ thì có thể nói ra. Ta sẽ giải thích một chút ngay tại đây.
Lư Tuấn Nghĩa nhìn hắn một lát, thẳng lưng lên, nói:
- Được, mỗ cũng đang có chuyện tò mò.
- Nói đi.
- Ta chẳng qua chỉ gật đầu một cái, ấn dấu tay một cái, vậy mà ngươi đã cố ý thả ta ra. Nếu ta không phối hợp với ngươi, chỉ coi những gì ngươi nói lúc trước là đánh rắm thì ngươi có thể làm gì được ta!?
Trong lòng y ngạc nhiên nhất chuyện này. Đêm qua khi y gật đầu với Văn Nhân Bất Nhị, Văn Nhân Bất Nhị nói cho y biết việc phải làm nhưng lại không hề có thêm bất cứ trói buộc nào.
- Đừng nói như vậy chứ. Dùng người thì không nghi ngờ người, ta tin nhân phẩm của Lư viên ngoại ngươi.
Ninh Nghị bật cười, có chút thành khẩn nhưng Lư Tuấn Nghĩa nhìn hắn, rõ ràng là không tin. Dù sao loại chuyện thế này thì là ai cũng sẽ đều không tin. Ninh Nghị cười tủm tỉm một hồi, tiếp đó mới kiềm chế lại, thản nhiên nhìn đối phương.
- Thứ nhất, ta tin ngươi thật sự là bị ép làm như vậy. Trong lòng có oán, có thể đánh cuộc một phen. Đây là nói thật. Nếu không phải vậy, ta nhất định sẽ không tìm tới ngươi. Thứ hai, ngươi đứng về phía chúng ta, ta có thể đánh ngã toàn bộ Lương Sơn đơn giản hơn rất nhiều. Nếu ngươi không tính toán xé rách mặt mũi với Lương Sơn, ta tình nguyện bỏ qua thái độ của ngươi hôm nay, còn hơn là khi ta thực sự khai đao với Lương Sơn, ngươi lại ở sau lưng quấy rầy kế hoạch của ta. Đây cũng là đầu danh trạng của viên ngoại ngươi. Hôm nay viên ngoại ngươi làm như thế nào cũng sẽ ảnh hưởng không lớn đối với kế hoạch của ta. Chỉ khi ngươi đột nhiên phản bội lúc ta đang thực thi kế hoạch, mới có ảnh hưởng tới kế hoạch tương lai của ta.