Điều duy nhất giúp y có thể chống đỡ là y hiểu rằng mình đang bị vây trong hoàn cảnh sinh tử, lúc này chỉ cần ngã xuống thì cho dù vết thương không giết y, đám quan binh đang truy đuổi phía sau cũng sẽ lấy đi tính mạng của y.
Chính y cũng không biết đã chạy trốn bao lâu trong sơn lĩnh. Sắc trời vẫn tối om.
Nếu ở nơi có tầm nhìn tốt một chút, y còn có thể nhìn thấy ngọn lửa ở khe núi bên kia. Cũng vào lúc này, y mới có thể thoáng hồi tưởng lại trận chiến vừa rồi.
Khác với trận chiến lúc hơn hai trăm người đối mặt với hơn hai ngàn quan binh bao vây càn quét mà vẫn có thể đục thủng vòng vây để thoát ra, trận chiến đấu đột nhiên này cũng không có nhiều kháng cự hoặc phá vây đáng để nói. Khi Ninh Nghị suất lĩnh quan binh từ trong rừng cây liều chết xung phong lao ra, hai bên giao chiến trong nháy mắt đã triển khai chiến đấu kịch liệt chém giết. Nhưng hơn mười người Lương Sơn đã là thương binh, mệt binh, tình hình chiến đấu lập tức nghiêng về một phía.
Đám người Chu Vũ chỉ thoáng nhìn rõ thế cục liền biết không còn chờ mong gì ở may mắn nữa, lập tức quay người muốn chạy trốn. Nhưng đám quân lính đã liều chết vây quanh, chỉ một lát đã khiến họ phải lâm vào khổ chiến. Tiểu Úy Trì Tôn Tân cũng giống như Lã Phương, bị chém chết trước tiên ngay trước mặt bọn họ.
Lúc trước, Chu Vũ căn bản không thể nào ngờ được lại phát sinh sự việc thế này.
Chu Vũ hiểu rằng trước mặt một kẻ thù giỏi về bày mưu tính kế, mỗi một bước đi đều phải suy xét xem đối phương có chuẩn bị nào phía sau không. Khi đám người Lư Tuấn Nghĩa phá vây chạy ra, y cũng từng nghĩ rằng sự việc có khi có gian trá, nhưng khi đối phương kêu tên Lư viên ngoại, thoáng nghi ngờ trong lòng y liền biến mất. Kể từ lúc đó, trên suốt quãng đường, y đều vừa chạy trốn vừa thăm dò, chính là vì sợ bị đuổi theo. Nhưng cuối cùng, khi bóng người đó vẫn xuất hiện trước mặt bọn họ ở thời điểm tăm tối nhất, y vẫn không thể nghĩ nổi lý do tại sao.
Thời gian từ lúc diễn ra trận chiến đầu tiên, huynh đệ bên mình bị bắt cho đến lúc này còn không đến một ngày, cho dù có người phản bội thì cũng không thể nhanh đến mức như vậy. Việc này sao có thể là bố cục của thời gian chỉ nửa ngày được? Nhưng đối phương đã xuất hiện, chỉ càng chứng minh sự chênh lệch trong bố cục và vận hành của hai bên. Nếu nói lần đầu tiên gặp chuyện chẳng may chỉ là do đối phương quá cẩn thận, trong lúc vô tình phát hiện mưu tính của bên mình, vậy thì lần này hoàn toàn do bên kia chủ động bày mưu tính kế và dẫn dắt bố cục. Khi y vẫn còn đang suy xét nên đi theo đường nào để tương kế tựu kế nghĩ biện pháp cứu người thì đối phương đã trực tiếp đảo khách thành chủ, lập độc kế gậy ông đập lưng ông.