Lúc này Chu Vũ mới đột nhiên yên lòng:
- Không thành vấn đề, chúng ta mau đi tiếp ứng!
Trong lòng y cũng phải kinh ngạc vì vận may quá tốt, nghi vấn trong lòng cũng giảm đi rất nhiều.
Trong lúc đuổi theo, Trương Thuận khẽ hỏi vì sao y biết hiện tại không có vấn đề. Chu Vũ đáp:
- Lư viên ngoại là nhị đương gia của chúng ta, nếu triều đình biết danh tự của hắn, cũng nhất định phải biết địa vị của hắn. Chỉ cần bắt được hắn thì đó chính là công lao to lớn, không ai muốn đưa viên ngoại ra làm con mồi cả … Chỉ có điều tiếp theo vẫn phải cẩn thận một chút, cẩn thận một chút.
Y nói vậy đương nhiên là đúng, Trương Thuận gật đầu chạy thật nhanh. Trong bóng đêm, tướng sĩ quanh bến tàu đuổi theo, bao vây, chặn đường đám người bỏ trốn, nhưng trong đám người bỏ trốn quả nhiên có Lư Tuấn Nghĩa và mấy tên đầu mục cao thủ, ngoài ra bọn lâu la cũng đều là quân tinh nhuệ. Bởi vậy, trong khi chạy trốn, mặc dù bị chặn đánh và có mấy người bị giết nhưng đám người Lư Tuấn Nghĩa vẫn trốn thoát vào trong bóng đêm. Đám người Yến Thanh cũng mang theo mấy con ngựa đã chuẩn bị sẵn từ trước chạy tới đón rồi bỏ chạy trối chết.
Lúc này đám binh mã Từ Châu tham gia bao vây đám người Lương Sơn không có ở đây, trên thuyền có hơn ba trăm thủy binh, cho dù có sức chiến đấu nhất định nhưng dù sao cũng chỉ có thể phân ra một, hai trăm lính ra đuổi giết. Khi đám người Lư Tuấn Nghĩa nhảy vào bóng đêm, dần dần giãn khoảng cách, giống như rồng về biển rộng, bên này cũng không còn ưu thế mấy ngàn quân để tiến hành càn quét như lúc trước nữa rồi. Nhưng lúc này tướng sĩ dưới trướng Trần Kim Quy cũng biết nếu không đuổi kịp đám tù phạm bỏ trốn thì sẽ bị phạt nặng, cho nên đều cố gắng truy đuổi sát sao. Sau hơn hai canh giờ, đám người Lư Tuấn Nghĩa, Yến Thanh mới rốt cục cắt đuôi được bọn họ.
Lúc này đã là rạng sáng, mọi người vẫn tiếp tục chạy trốn. Trên đường, Chu Vũ hỏi sự tình trải qua mới biết được lần này bọn họ trốn được chính là vì Cẩm Mao Hổ Yến Thuận. Yến Thuận có chút võ nghệ nhưng trên Lương Sơn cũng không được coi là xuất chúng. Có lẽ mọi người trên thuyền thấy bắt được Lư Tuấn Nghĩa nên tập trung chủ yếu chú ý trên người y, lại không biết rằng Yến Thuận có chút thủ đoạn nhỏ từ khi mới bắt đầu lăn lộn trong chốn giang hồ.
Sau khi bị bắt, gã nhân cơ hội lén lấy trộm một thanh sắt nhỏ, sau đó dần chọc mở khóa, đến đêm khuya thì mới tìm được cơ hội trốn ra ngoài. Tiếp đó gã cứu được Trần Đạt, Trịnh Thiên Thọ rồi đến Lư Tuấn Nghĩa. Thật sự là trời vẫn thương Lương Sơn cho nên mới có những chuyện xảy ra tiếp theo.