Tuy nhiên sau khi Ninh Nghị nói những lời này, các nàng cũng liền đánh mất ý tưởng đi xem đám tù phạm kia. Chỉ có Vân Trúc một lát sau mới hỏi lại:
- Nghe người ta nói đám sơn phỉ kia đã bị bắt nhưng nếu bị phán chém đầu gì đó thì phải qua nha môn lập án, qua tầng tầng lớp lớp hồ sơ của ti nha môn mới được.
Nếu thật sự muốn giết chúng, Trần tướng quân và Lập Hằng sẽ bị chỉ trích có đúng không? Ninh Nghị lại lắc lắc đầu, nói:
- Nói là như vậy nhưng vẫn có tình huống đặc thù. Lần này mang lễ vật sinh nhật lên phía bắc, vừa lúc gặp phải thế cục rung chuyển, không biết có bao nhiêu đám người đang nhìn chăm chú đám đồ này. Nếu vẫn áp tải bọn họ lên kinh, khả năng sẽ làm cho đám người Lương Sơn bí quá hóa liều, tiếp tục ra tay đối với lễ vật sinh nhật, thậm chí còn đưa vấn đề lên tới tận Biện Lương. Lần này sinh nhật Thái Hậu, áp lực ở khắp nơi đều rất lớn. Nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện. Giết người xong, cho dù bọn họ có mang thù thì cũng sẽ trở về Lương Sơn trả thù. Việc này nếu nói rằng khi ra ngoài có thể không theo quân lệnh thì vẫn có thể được thông cảm.
Ninh Nghị nói xong liền nhìn Vân Trúc cười cười. Trên thực tế, Vân Trúc cũng không phải có nhiều hứng thú đối với việc này mà chỉ là nghe thấy người bên ngoài nói vậy nên trong lòng lo lắng. Tiếp đó Ninh Nghị lại nói:
- Đương nhiên, nếu có người muốn chọc vào thì vẫn phiền toái. Nhưng mặc kệ thế nào, không thể lại để cho đám Lương Sơn chạy thoát kia có hy vọng và ý tưởng cứu người. Vì lễ vật sinh nhật, vì đám con ông cháu cha trên thuyền này, vì sự an toàn của đại thọ Biện Lương, đều phải như vậy.
Cẩm Nhi ngẫm nghĩ một chút, nói:
- Vậy huynh cũng không thể ngăn cản người ta muốn tới cứu người mà …
- Ta có thể, bởi vì ta nhanh hơn họ.
- Vậy tại sao huynh không giết hết họ trong đêm nay?
- Ha ha …
Ninh Nghị cười rộ lên:
- Sau đêm nay muội sẽ biết.
Trong lúc nói chuyện, từng đợt gió thổi đến làm đêm trở nên mát mẻ hẳn. Mọi người trên thuyền đều được hưởng cảm giác mát mẻ dễ chịu. Đi theo xung quanh cũng phần lớn là phòng thu chi, quản sự hoặc đám trẻ con, thiếu niên. Đám trẻ con chạy tới chạy lui khiến không khí trên thuyền đầy náo nhiệt. Bóng đêm sâu dần, không khí oi bức trên thuyền dần dần giảm đi và được thay thế bằng sự an tĩnh. Đám người Ninh Nghị trở về phòng, nha hoàn hoặc thê thiếp mang nước lạnh đến, sau khi rửa mặt sơ qua thì bắt đầu đi ngủ. Trong những khoang thuyền khác nhau có những cảnh tượng khác nhau, hoặc là khe khẽ nói chuyện hoặc là cười nói rúc rích, hoặc nam nữ im lặng quấn chặt lấy nhau, khiến sự yên lặng cuối cùng cũng làm tan đi nỗi bực bội trong lòng.