Nhưng bất kể như thế nào, tuy lúc trước Chu Vũ vẫn luôn nói đây không phải phủ Đại Danh nhưng Lư Tuấn Nghĩa bị bắt, chỉ sợ vẫn sẽ khiến lòng người Lương Sơn chấn động. Mà nếu y có thể tìm được biện pháp giải quyết sự việc trước khi đại quân Lương Sơn tới thì vẫn có thể tìm được đường ra. Dù sao có thể thoát khỏi mấy ngàn người bao vây đã là rất tốt rồi.
Chuyện này khẳng định là rất khó nhưng sự việc đã tới nước này thì y chỉ có thể đi bước nào hay bước đó.
Về phần Ninh Lập Hằng kia, chung quy đây chỉ là một lần giao thủ, y vẫn tự tin sẽ có thể san bằng tỉ số lần đọ sức sắp tới.
Sau khi suy ngẫm thật kỹ sự việc, viết xong thư, đám người Yến Thanh thì chuẩn bị đi tới bến tàu điều tra tình hình, Chu Vũ bố trí mọi người ở ngôi miếu nhanh chóng rút lui đến địa điểm mới, sau đó cùng với Yến Thanh, Trương Thuận đi vòng vèo một đường. Cả ba người đều là cao thủ, chỉ là đi dò la mà thôi, khả năng bị chặn đánh là không lớn lắm.
Cùng lúc đó, dưới ánh mặt trời sắp lặn, Ninh Nghị hỏi Văn Nhân Bất Nhị đang cùng đi bên mép thuyền:
- Thả tin tức ra ngoài rồi chứ?
Văn Nhân Bất Nhị gật đầu, nhìn cảnh tượng trên bến tàu:
- Thả hết rồi, hiện tại xung quanh đây, cho dù là những người bán trà hay bán trứng luộc đều biết rằng đám phỉ Lương Sơn đã bị bắt, hơn nữa ngày mai sẽ bị đánh gãy chân, treo sống trên cột buồm phơi nắng cho đến chết.
Ninh Nghị nhìn một quán trà bán trứng luộc bên xa xa hỏi:
- Tàn nhẫn như vậy có thể khiến gây nên cảm xúc mâu thuẫn nào không?
Văn Nhân Bất Nhị mỉm cười:
- Sao có thể chứ. Tất cả mọi người đều rất cao hứng, tình cảm quần chúng rất phấn khích. Đợi đến sáng mai, đại khái mười dặm tám xã quanh đây sẽ có rất nhiều người đến xem náo nhiệt đấy … Tuy nhiên, Lập Hằng, ngươi xác định là việc này hữu dụng sao?
- Ta cũng không biết.
Ninh Nghị vẫn nhìn cảnh tượng bến tàu như trước nhưng ánh mắt đã nhìn ra xa hơn:
- Tuy nhiên về mặt lý luận mà nói, bởi vì bọn họ phạm sai lầm nên nhị thủ lĩnh mới bị bắt, những kẻ đó không thể trở về Lương Sơn được mà chỉ có thể ở lại đây cho đến khi nhị thủ lĩnh được cứu ra hoặc xác định y đã chết. Cho nên …
Hắn hơi dừng lại nhìn Văn Nhân Bất Nhị một chút rồi cười rộ lên:
- Cho nên, mặc kệ là ổ phỉ ở chỗ nào … Ta cảm thấy đều cùng một dạng này phải không nào?
Sau khi trời tối, trong những bụi cỏ bên Đại Vận Hà có rất nhiều đom đóm bay lên, tiếng ve kêu hòa lẫn tiếng ếch ộp oạp vang vọng trong gió nhẹ. Sóng nước, bờ đê, ruộng lúa, lùm cây, bến tàu, quân doanh và thuyền lớn đang neo đậu, ánh lửa kéo dài miên man. Những người bán hàng rong ở lân cận đang rao cái này, bán cái kia, lúc này vẫn chưa trở về nhà. Bên bờ ruộng cách đó không xa, trong căn lều nhỏ có người thắp đèn lên, bày bàn ra, mời những người mặc áo gấm thêu hoa đi qua vào lều ăn uống. Thỉnh thoảng lại có những đống lửa được nhóm lên, trông giống như những cuộc dã ngoại trải nghiệm cuộc sống nông thôn ở đời sau vậy.