Đối với Ninh Nghị mà nói, đám người "không có tên" này có lẽ không được hưởng nhiều đãi ngộ nhân quyền cho lắm, nhưng ở Lương Sơn thì đây chính là một bộ phận sơn phỉ tinh nhuệ nhất. Trong suốt một đường chém giết trốn chết vừa qua, bọn họ quả thật đã phát huy tác dụng rất lớn. Sở dĩ những người này được Lương Sơn lựa chọn đi ra chính là vì họ đều là người có kinh nghiệm giang hồ, trên đường vừa trốn vừa bố trí nghi trận, che dấu dấu vết, mới trốn được tới đây. Lúc này họ mới chính thức nghỉ lại xử lý vết thương và thở dốc một trận. Nhưng sau đả kích vừa rồi, toàn bộ mọi người trong và bên ngoài miếu đều có vẻ mất tinh thần.
Khi Chu Vũ và Trương Thuận nói chuyện, Yến Thanh trên người băng bó vải, hai mắt đầy tơ máu cũng từ ngoài cửa đi vào. Chỉ nghe Chu Vũ nói:
- Nghỉ một chút rồi mọi người cùng đi. Trừ việc này ra còn có thể làm gì được chứ?
- Đi? Sự tình trở thành như thế này, sao có thể đi chứ? Các huynh đệ … Trong các huynh đệ rốt cục có bao nhiêu người bị bắt cũng không biết. Hiện tại chúng ta có thể đi đâu?
Người nói lời này chính là Tiểu Ôn Hầu Lã Phương đang bị thương không nhẹ.
Gã cầm Phương thiên họa kích chống xuống đất để đứng lên. Chu Vũ nhìn gã nói:
- Không đi còn có thể thế nào?
- Không nói chuyện đi nữa. Những huynh đệ bị rơi vào tay giặc, chúng ta cũng không đến mức cứ bỏ mặc không quan tâm chứ!
- Nhưng cũng không thể để nhiều người như vậy ở lại đây …
- Ta thấy Thạch Dũng Thạch huynh đệ bị hơn mười người vây quanh trong loạn chiến. Chỉ sợ đã đi rồi …
Tôn Tân hơi chán nản nói.
- Viên ngoại chỉ bị bắt thôi, ta không đi, ta phải trở về.
Yến Thanh đứng ở cạnh cửa nói. Nhân duyên của y ở Lương Sơn rất tốt, huống chi lúc này tuy Lương Sơn chưa nghiêm ngặt trong việc sắp xếp thứ tự, nhưng Lư Tuấn Nghĩa đứng thứ hai là chuyện ván đã đóng thuyền.
Trương Thuận nhìn y hỏi:
- Đi? Đi như thế nào? Lần này chúng ta tập hợp hơn hai trăm người, chẳng lẽ chỉ còn lại hơn bốn mươi người trở về? Còn để Lư nhị ca và những người khác bị bắt à? Chúng ta trở về núi, người khác sẽ nói như thế nào? Người … nhất định phải cứu ra …
- Nơi này không phải phủ Đại Danh, quá xa Lương Sơn, mọi chuyện của chúng ta đám người kia biết gì …
- Mấy huynh đệ họ Nguyễn ở gần đây phải không? Có xa lắm không?