Ninh Nghị gật đầu, tiếp tục lật giấy:
- Lương Sơn đánh phủ Đại Danh, cứu được ngươi. Tống Giang thoái vị cho ngươi, mọi người không phục … Tên Tống Giang này vẫn thường xuyên làm chuyện như thế, cũng không có gì ngạc nhiên. Cho nên ngươi làm nhị thủ lĩnh, nhưng trên núi ngoại trừ Yến Thanh, tất cả đều là người của Tống Giang. Hiện tại chúng ta tâm sự một chút không sao chứ? Làm nhị thủ lĩnh cảm giác thế nào? Ồ, đúng rồi, còn một chút vấn đề cá nhân muốn hỏi ngươi. Rốt cục Yến Thanh và ngươi là quan hệ thế nào? Có phải các ngươi xyz … Cho nên nương tử của ngươi mới có thể ngủ cùng Lý Cố …
Ninh Nghị lắc đầu phẩy tay. Lư Tuấn Nghĩa bị xích sắt trói chặt đột nhiên giãy dụa đứng lên:
- Ta, lão tử (bố mày) … Thân y vừa động thì Tề Tân Dũng ở bên cạnh cũng động, đè ngay lên vai y. Tiếp đó, Tề Tân Nghĩa nện một quyền thật mạnh trên mặt y, đánh y trở về chỗ cũ. Lư Tuấn Nghĩa nghiêng đầu, miệng tràn máu tươi, quay lại nhìn chằm chằm Ninh Nghị.
- Ngươi có thể nhổ nước bọt vào ta … Ninh Nghị thản nhiên nói:
- Tuy nhiên hơi xa đấy.
Hiển nhiên là đối phương đang định nhổ nước bọt lẫn máu vào hắn. Lư Tuấn Nghĩa nghe thấy vậy không làm gì được, lại càng phẫn nộ hơn.
- Nếu ta có thể thoát ra ngoài …
- Không có khả năng. Dù sao chúng ta cũng là người của triều đình, sắp lên kinh thành. Nếu các ngươi còn có thể cướp được người trở về, ta lập tức cải tà quy chính, quỳ xuống gọi ngươi là ca ca.
- Nhất định giết cả nhà ngươi …
- Huống chi ngày mai ngươi sẽ trở thành phế nhân. Hay là ta cũng đánh nát cả hai tay ngươi nhỉ? Tuy nhiên như vậy không tiện treo lên cột buồm, hơn nữa cũng sẽ chết quá nhanh. Cứ để lại hai tay mà treo thì tốt hơn. Ta biết tiếp theo ngươi sẽ nói cho dù thành quỷ thì ngươi cũng sẽ thế nào …
- Ta thành quỷ cũng …
- Nhìn đi. Ngươi là một kẻ như vậy, đầu óc có phân, tính tình lại quá thẳng, nghĩ rằng mình rất lợi hại. Nhưng thực tế thì ngay cả Yến Thanh, ngươi cũng không bằng. Sau nhiều chuyện như vậy mà ngươi còn không thấy rõ mình sao? Một chút ý tưởng sáng sủa cũng không có … Không còn đường đi thế là chỉ còn cách lên Lương Sơn, gọi Tống Giang là ca ca. Rốt cục là ai biến ngươi thành thế này? Sự kiên cường không chịu lên núi lúc trước của ngươi đâu? Nói cho ngươi, nếu là ta … Được rồi, hiện tại chính là ta. Nếu trên Lương Sơn không có hai mạng vạn người chết bởi tay ta, không thể nhìn thấy đám người các ngươi bị giết thì ta ngủ không yên được.