Thật sự là đồ tốt, vô giá … Đã kiểm tra rồi, mấy hòm này phần nhiều là đồ bạc, đồ vàng, bên kia có vải vóc. Lư nhị ca, trước kia hẳn là huynh không lạ gì mấy thứ này nhỉ. Là hàng thật phải không?
- Đúng là thật. Nếu có những đồ sứ, đồ ngọc thì nên dặn dò bọn họ để cẩn thận.
- Hành trình lần này không dễ đi. Nếu thực sự có đồ sứ dễ vỡ mà cồng kềnh, không ngại đập vỡ luôn.
- Điều này cũng đúng …
Lư Tuấn Nghĩa gật đầu:
- Một đường đi tới đây, phải kể tới Chu huynh đệ làm việc gọn gàng, lưu loát nhất.
- Ha ha, đâu có gì. Đám người Lâm huynh đệ cướp ngục ở Giang Ninh cũng là danh chấn thiên hạ đó thôi.
- Chu huynh đệ còn chưa biết tin tức cụ thể bên kia à? Không biết tình hình chi tiết ra sao à?
- Đúng thế. Dọc đường đi cứ vừa đi vừa dừng, tuy nhiên chúng ta cũng nghe được đại khái.
Chu Vũ ngẫm nghĩ một chút, nói:
- Tình hình thế nào? Chẳng lẽ có gì phức tạp à?
Lư Tuấn Nghĩa nhíu mày:
- Cướp ngục bên kia thì thuận buồm xuôi gió, chỉ có điều các huynh đệ đi tìm nhà người ta trả thù, đã xảy ra chút vấn đề, gặp phải kẻ rắn tay. Nghe nói … Ngụy Định Quốc Ngụy huynh đệ lúc ấy đã bị giết, còn Bào Húc huynh đệ, Tiết Vĩnh huynh đệ, đều đã thành phế nhân.
- Sao lại thế?
Chu Vũ kinh ngạc hỏi, rồi suy nghĩ một lát lại hỏi tiếp:
- Bên kia chính là Lâm Xung Lâm huynh đệ. Thương pháp của y vô song, hơn nữa còn có võ nghệ và tính tình của Thiết Ngưu, Tô gia hẳn là bị giết toàn bộ chứ?
- Không hề.
Lư Tuấn Nghĩa lắc đầu:
- Nghe nói đánh giết cũng bình thường. Đối phương chỉ với sức một người, giết Ngụy huynh đệ, đánh bị thương Bảo huynh đệ và Tiết huynh đệ, tiếp đó chống lại những người còn lại, ép bọn họ phải rút lui. Theo tin tức chuyển đến thì người đó rất giảo hoạt, đê tiện, rất khó ứng phó …
Y nói chính là giảo hoạt đê tiện, nhưng trong tai đám người Chu Vũ tự nhiên có thể nghe ra cảm giác khác. Trương Thuận ở một bên nhíu mày hỏi:
- Chỉ một người thôi à?
- Ừ, theo những gì huynh đệ nói trước đó thì đó chính là vị hôn phu ở rể của tiểu thư Tô gia. Lúc trước, tất cả mọi người đều nghĩ hắn chỉ là một thư sinh, kết quả là đều lật thuyền trong cống rãnh.
Lư Tuấn Nghĩa ngẩng đầu lên:
- Hắn tên là Ninh Lập Hằng. Mấy người Thiết Ngưu nói, nếu có cơ hội, phải quay lại giết hắn, tiếp đó đuổi tận giết tuyệt cả Tô gia.
- Đương nhiên phải thế!