Chiếc thuyền lớn băng qua màn mưa, rẽ sóng lao đi, tiến vào nhánh sông phía trước.
Không có đèn đuốc hay ánh sao, lúc này người phụ trách cho thuyền chạy vốn là đám thủy quân tinh nhuệ Lương Sơn do Trương Thuận cầm đầu. Mặc dù trong màn mưa tối om, chiếc chiến thuyền to lớn vẫn tìm được lộ tuyến mà tiến lên. Mưa to ào ào trút xuống, hai bên đê là những bóng cây lắc lư. Trên boong thuyền, một đám người khoác áo tơi đứng đó trong bóng đêm.
- Mưa này chắc cũng sắp tạnh rồi.
- Quân sư quả nhiên tính toán như thần, không chỉ giỏi mưu kế mà còn biết xem thiên tượng, chẳng phải là giống Gia Cát Lượng hay sao, ha ha …
- Chiếc thuyền này không tồi, nếu có thể lái về Lương Sơn được thì tốt rồi.
- Không được, nó lớn quá, đến nơi thì đốt luôn đi.
- Tối thế này mà đốt, sợ người ta không nhìn thấy à …
- Người trên thuyền thì sao giờ?
- Theo lời ta nói, giết toàn bộ?
Trong bóng đêm, có kẻ hưng phấn không thôi, có người thì dương dương đắc ý.
Trước mắt vì cướp Sinh Thần Cương, do Thần Cơ quân sư Chu Võ bố trí hành động, tổng thể mà thì đây có thể nói là hoàn mỹ. Mà nội ứng Yến Thanh thuận lợi thăm dò được cách bố trí của cả đội tàu, rồi nắm rõ được Sinh Thần Cương ở chiếc thuyền nào, phía bên này đám người Chu Võ nắm bắt được động tĩnh của triều đình, cướp đi ấn tín quân đội trước một bước, thời gian được kiểm soát vô cùng chuẩn, hai bên còn chưa kịp phản ứng, lại gặp được bến tàu nho nhỏ này. Trận mưa gió đó, đến cuối cùng chúng đã thuận lợi cướp được chiếc thuyền này, ngay cả bản thân Chu Võ lúc này cũng khó mà che hết được sự hưng phấn trong lòng.
Khởi hành từ Hu Di, đội tàu chỉ có bốn chiếc thuyền lớn, mà đám hậu duệ quý tộc trên thuyền chính kia, nếu lúc này mà động thì bọn họ cũng có băn khoăn. Khởi nghĩa Lương Sơn đang lúc vang lên, cũng là nắm được thời cơ Võ triều bắc phạt nam tiễu, không có sức lực quản tới Lương Sơn, nhưng nếu làm đám quận chúa hay tiểu hầu gia bị thương, chỉ riêng lực ảnh hưởng của vương phủ phe đối phương mà tập trung tài lực thì có khi có thể triển khai một trận đại chiến. Nếu thực sự giết chết đám người này, bọn họ tất nhiên là có thể khiến thanh thế lan truyền rộng rãi, nhưng sau đó sẽ là tử chiến.
May mà bọn họ không có ý định động đám hậu duệ quan to quý tộc này, Trần Kim Quy cũng không hy vọng bọn họ bị đám giặc cướp thèm muốn Sinh Thần Cương nhìn chòng chọc, nên dứt khoát đổi Sinh Thần Cương sang thuyền khác.
Thuyền này vốn đều là hạ nhân ở, lại để không ít vật tư, sau khi thay Sinh Thần Cương thì lặng lẽ điều thêm không ít thủ vệ lên canh giữ. Tối hôm đó, cũng vì lúc trước Yến Thanh đã nắm giữ được chính xác tình báo về thay ca, hơn nữa lại lôi kéo quan hệ với tướng lĩnh phụ trách, nên trước khi động thủ thì phần lớn binh lính đã ngủ thật say, một bộ phận nhỏ có phản kháng nhưng không tạo ra động tĩnh lớn, đến cuối thì đã bị tận diệt.