Lập Hằng cảm thấy mệt mỏi?
Ninh Nghị lắc đầu:
- Trước kia ta từng đi sai hướng …
Hắn khẽ nói câu này rồi lại nói tiếp:
- Thực ra người trên thế giới này, có một số việc sẽ không thay đổi. Giống như sống ở thôn quê, muội có thể dựng đống lửa, xây phòng ở, nuôi gà săn lợn rừng, đôi khi gặp hổ, nó muốn ăn muội nên muội phải giết nó. Người cũng là như vậy, chuyện Tô gia kia, Lương Sơn chính là hổ, nói lý là vô dụng. Phức tạp cũng được, mà đơn giản cũng thế, chuyện này ta đều phải làm, nhưng mà … Ngày mai ta sẽ đến chỗ muội.
- Vâng!
Vân Trúc gật đầu, một lát sau mới mở mắt ra, hơi chần chừ hỏi:
- Ưm, vậy … Tiểu Thiền cô nương nhà huynh thì sao giờ?
- Dù sao cũng phải để nàng ấy biết thôi.
Ninh Nghị nghĩ nghĩ rồi cười:
- Lúc trước muội với nàng ấy gặp nhau rồi, muội cứu Ninh Hi, nên nàng ấy rất có hảo cảm với muội. Ừm, ta chỉ tới cùng các muội đọc sách viết này nọ, muội với Cẩm Nhi nói chuyện phiếm hay ca hát cũng được, ta không quấy rầy hai người. Hãy nói với Tiểu Thiền rằng … chúng ta là hồng nhan tri kỷ, ta là tài tử muội là giai nhân gì đó, kiểu tương kính như tân, có khi hai người còn trở thành bạn tốt ấy chứ …
- Ha …
Trong lúc nhất thời, Vân Trúc ấp úng không biết nói gì, cảm giác trong ánh mắt Ninh Nghị có vài phần trêu chọc, nhưng nàng đã quen biết Tiểu Thiền, nên chẳng thể nói là không quen gì được. Nàng khó xử một lúc, Ninh Nghị lại càng thấy thú vị, tay đã với vào trong xiêm y của nàng. Nàng đương nhiên biết Ninh Nghị muốn làm gì, nàng cúi đầu xuống, cảm nhận bàn tay đối phương vuốt ve mơn trớn làn da mình, da thịt cũng nóng bỏng lên, khẽ nói:
- Lập Hằng, đây … được gọi là tương kính như tân ư …
- Phần lớn thời gian là thế …
Ánh đèn đung đưa, khiến bóng người trên tường biến ảo không ngừng. Một lát sau, Ninh Nghị bế Vân Trúc lên giường, cởi vạt áo nàng ra, bên ngoài bỗng truyền tới tiếng gõ cửa dồn dập. Hai người hơi ngẩn ra, lúc này Vân Trúc lộ nửa thân mình, bàn tay Ninh Nghị đang ngừng trên ngực nàng, khuôn mặt nàng ửng hồng. Nhưng người đập cửa thế này ắt hẳn là Cẩm Nhi, sửng sốt một lát, nàng mới chống tay vào ngực Ninh Nghị, sau đó bật cười.