Liên quan tới một thuyền Sinh Thần Cương rời đi trước, nửa ngày nay Chu Bội vẫn luôn nghĩ trong lòng. Lúc trước khi ở trong lầu hai của Lý Sư Sư, nàng đã nhìn lén xem có những ai tới thanh lâu này, sau phát hiện cảnh tượng không mấy khó coi nên mới ra khỏi viện, đi loanh quanh một lát, sau liền gặp được Tô Yến Bình tới đưa tin.
Mấy ngày nay, nàng đã nhìn thấy hai người Tô Văn Dục, Tô Yến Bình này, biết là "người nhà" mà Tô gia phái theo Ninh Nghị đi rèn luyện, về chuyện Sinh Thần Cương, tất nhiên là cũng cho bọn họ theo Văn Nhân Bất Nhị đi học hỏi kinh nghiệm.
Lúc này thấy gã vội vã chạy tới tìm Ninh Nghị là nàng biết đã xảy ra chuyện, vội chặn gã lại rồi hỏi. Chuyện này không được tính là chuyện cơ mật quá lớn, huống chi Tô Yến Bình biết thân phận thiếu nữ này rồi thì nói cho nàng nghe. Nói xong, Chu Bội kêu lên: "Đi theo ta!" Rồi kích động chạy tới chỗ Ninh Nghị, sau đó mới phát hiện ra Tô Yến Bình không đuổi kịp được nàng.
Thì ra Tây uyển này không tính là phức tạp, nhưng mấy ngày nay cũng tương đối nhiều người, Chu Bội kích động chạy tới chạy lui như vậy đương nhiên không ai dám ngăn cản, nhưng Tô Yến Bình lại bất cẩn đụng phải một vị con cháu quan lại.
Lúc này nam tử trong Tây uyển phần lớn là có nữ tử bầu bạn, vì mất mặt mũi như vậy nên người nọ chặn Tô Yến Bình lại. Chu Bội kích động chạy đi nên không có nhận ra, đến khi đám người Ninh Nghị chạy tới, Chu Bội đi men theo đường cũ trở lại, trừng mắt tên nam tử kia, đối phương xám xịt bỏ chạy. Hỏi vài câu, Chu Bội mới biết đại khái là đã xảy ra chuyện gì.
Lần này đám thủy phỉ động thủ trên hồ Hồng Trạch, tính ra có chừng ngàn người, mà bên thuyền quan tham chiến có gần ba trăm tên thủy sư, chiếm khoảng ba phần năm số binh lính bắc thượng lần này. Ba trăm đánh một nghìn. Lẽ ra đây ắt hẳn là một trận khổ chiến, nhưng thủy phỉ đến cướp tiền, nên chúng đánh vào chủ thuyền trước tiên, sau mới phát hiện ra mình đã mắc lừa. Trên thuyền chỉ là mấy thùng đựng đá hoặc hỏa dược, ngay sau đó là toàn bộ thân thuyền nổ tung.
Thủy phỉ vốn là một đám ô hợp, lúc này đây tính toán được ăn cả ngã về không đi cướp Sinh Thần Cương vốn rất là áp lực. Nếu có thể cướp được thì từ nay về sau thanh danh vang vội, có vốn để phát triển. Nhưng thấy thuyền nổ tung, bọn thủy binh kêu to "các ngươi bị lừa rồi" và lao tới, tình thế đã hoàn toàn nghiêng về một phía.
Đây chẳng phải mưu kế cao siêu cỡ nào, chủ yếu là biến một trăm tên hộ viện trang viên, tiểu nhị cửa hàng của phủ Thành Quốc công chúa có thể tập hợp được và trao đổi với thủy binh. Lần này Trần Kim Quy hộ tống Sinh Thần Cương, năm trăm tên lính mà y dẫn theo đúng là thủy sư chính quy, nếu không phải chống lại người Kim hay Liêu thì vẫn có sức chiến đấu với giặc cướp. Phía Thủy phỉ vốn đoán rằng cùng lắm là đánh với hơn trăm tên quân lính thôi, nhưng vì phỏng đoán số lượng sai, lại thêm phát hiện mình mắc mưu nên đã nhanh chóng mất đi ý chí chiến đấu, rồi biến thành tình thế nghiêng hẳn về một bên.