Ninh Nghị cuối cùng không gõ cửa đi vào gặp Tiểu Thiền và Vân Trúc để xem các nàng đang trò chuyện gì. Khi rời khỏi thuyền của Vân Trúc và Cẩm Nhi, sắc trời đã tối, ca hát hí khúc dưới rộn ràng, đèn đuốc sáng trưng, Ninh Nghị đứng bên cạnh nhìn một hồi, một lúc lâu sau, tiếng tranh cãi truyền đến, chỉ thấy cách đó không xa bên mạn thuyền chính, vị Trần phó tướng kia cùng với quản sự của phủ Phò Mã đi theo thuyền đang vừa to tiếng vừa đi xuống.
- … Hôm nay không tìm được Tiểu Hầu gia, nha dịch huyện Hu Di không đáng tin cậy, Hà tiên sinh, lần này sự an toàn lên phía bắc do Trần Kim Quy ta phụ trách, nếu làm lỡ thời gian, đương nhiên có ta gánh trách nhiệm, hiện tại vốn đã rất gấp, vì sao không thể tiếp tục dừng lại một hai ngày …
- … Nếu mục đích kẻ tặc thật sự là vì lễ vật sinh nhật, xảy ra vấn đề ngươi gánh nổi không! Bọn họ muốn giữ chúng ta ở chỗ này, nhân lực bị tiêu hao, rõ ràng là đều có mưu đồ. Trần tướng quân ngươi cũng bị kẻ tặc nắm mũi dắt đi sao … Chỉ cần vận chuyển thứ đó đến Hoài An, tất cả đều dễ làm, ngươi muốn ở lại nơi này một tháng cũng tùy ngươi …
- Nếu đám tặc có gan lớn như vậy, Hà quản sự, sự an toàn của tuyến đường này từ bao giờ xuất hiện đám tặc dám cướp lễ vật sinh nhật chứ! Ngươi chỉ là suy đoán mà thôi …
- Ta muốn không vấn đề gì xảy ra!
- Nếu như ngươi để một hai thuyền đi trước, vừa lúc chúng ta bị phân chia binh, chẳng phải là cho kẻ tặc toại nguyện sao.
- Trần tướng quân ngươi nói đi, kẻ tặc không dám cường công, ta cũng hỏi người khác rồi, nếu thật sự có người có mưu đồ cướp lễ vật sinh nhật, suy nghĩ kế sách quyết không đến mức cường công đâu. Ta chỉ lo lắng cứ để những thứ này ở Hu Di … ta muốn một con thuyền, một thuyền binh, mặt khác cũng có thể điều người đi theo, thời gian nửa ngày là đến Hoài An, đến lúc đó ngươi vẫn muốn tìm Lư tiểu Hầu gia, ta trở về toàn lực phối hợp với ngươi … còn muốn thế nào …
Hai người tranh luận liên tục, Trần Kim Quy đương nhiên không hy vọng binh lực hiện nay bị phân tán, trong khoảng thời gian này, y cũng đã cảm giác được, phỉ nhân bắt cóc Lư tiểu Hầu gia này tựa hồ có ý định xoay vòng bọn họ, để dời lực chú ý của bên này đi, mà nếu quả lúc đó nói có người muốn cướp lễ vật sinh nhật, dù sao cũng là chuyện quá mức đa nghi rồi.
Mà ở phương diện Hà quản sự, chỉ cần xác định đối phương không đến mức cứng rắn đi đoạt, thứ đồ này đưa đến Hoài An, bên này đương nhiên có thể không lo.
Quan phủ bên kia biết nặng nhẹ, đương nhiên sẽ phái người trông giữ nghiêm ngặt, dù là có người thật sự nghĩ vậy, Hoài An là thành lớn, đủ loại ứng phó cũng tiện, sinh ý của phủ Thành Quốc công chúa ở khắp nơi, bên Hu Di này cũng có chút liên quan, cũng có thể điều động nhân thủ từ mấy chục đến trăm người theo đội thuyền đi Hoài An, dù sức chiến đấu không mạnh, nhưng dù gì cũng là người đông thế mạnh.
Lúc đi qua bên này, Hà quản sự đánh mắt sang Ninh Nghị một cái, sau đó lại vừa đi vừa tranh luận với Trần Kim Quy.
Buổi đêm gần tới giờ Hợi, người chèo thuyền, lao dịch trên thuyền chính bị ép khiêng hoặc di chuyển số rương này từ phía trên sang thuyền phía sau. Người chỉ huy chính là Hà quản sự. Trần Kim Quy cuối cùng biết rằng mình không thể lay chuyển được ông ta, đành phải đáp ứng với phương pháp của ông ta. Lúc này những người đang tụ tập ở bên tàu xem hí kịch chủ yếu là con cháu quan lại, hoàng thân quý tộc có thân phận ở địa phương, không để tâm đến việc này lắm, chỉ chú tâm xem náo nhiệt.
Khi dọn mấy thứ này được non nửa, trời lại nổi mưa, mưa không lớn, nhưng lập tức cũng làm cho phía dưới hỗn loạn. Ninh Nghị đứng ở trên thuyền nhìn xuống dưới thấy mọi người chạy tới chạy lui, ngay cả tôi tớ cũng lộn xộn, nhìn có chút buồn cười. Tuy rằng chưa tới giờ tý, nhưng sắc trời dù sao cũng đã muộn, các con dòng cháu giống phía dưới tụ tập xe ngựa, muốn đến một vài khách điếm trong thành thị để ngủ, một trận lộn xộn đã dần dần thanh tĩnh lại, sau đó việc di chuyển đồ vẫn tiếp tục, người của gánh hát phía dưới có lẽ là được gọi tới tửu lâu trong khách sạn cũng bắt đầu rỡ sân khấu, việc di chuyển càng trở nên nhộn nhịp hơn.