Lúc Trác Vân Phong tìm Ninh Nghị đã là chạng vạng hôm nay, trước đó, Ninh Nghị đang lo lắng vấn đề có liên quan đến việc tại triều Vũ thành lập một hệ thống công luận thật lớn, đang là lúc khổ não. Bước đi đầu tiên Ninh Nghị muốn làm khi lên kinh đương nhiên là đối phó với Lương Sơn, nhưng căn bản mục đích còn lại chính là ứng phó với Tĩnh Khang có thể tới trong vài năm nữa hoặc là tai họa người Kim nam hạ. Đối với một quốc gia mà nói, thật ra phần lớn sự việc là làm trình tự từng bước, làm sao để nước giàu binh mạnh, những việc cần làm cơ bản cũng theo chiều hướng phát triển chung, năng lực của con người chính là thể hiện ở vô số chi tiết. Đương nhiên, cũng có một vài sự việc, có thể căn bản tạo nên thay đổi nhất định, tìm được một điểm tựa, khơi động toàn bộ đại cục, tỷ như biến pháp vậy.
Thế nhưng biến pháp trên đại cục, Ninh Nghị xin từ chối vì năng lực có hạn, hắn không dám can thiệp vào loại chuyện trình độ này. Lần này lên kinh, điều hắn chỉ có thể làm, chính là có thể mở rộng từng chi tiết nhỏ. Hắn đã từng có kinh nghiệm kinh doanh công ty, phối hợp hậu cần và quản lý, giải quyết các loại vấn đề nhỏ, sử dụng âm mưu, chỉ cần nhân tính không có biến hóa gì lớn, việc hắn làm sẽ không đến mức bị thất bại, dù sao cạnh tranh trong kinh doanh cũng chính là giữa người với người sử dụng vô số thủ đoạn tồi tệ nhất để đối kháng nhau. Mà ngoài cái này ra, cũng có một điểm trống có quyết định căn bản, hắn cân nhắc muốn đi để bổ khuyết.
Trình tự như vậy, sau khi lên kinh, qua sự cho phép của Tần Tự Nguyên, hơn nữa với kinh nghiệm hắn có, dựa vào tốc độ nhanh nhất, sẽ triển khai Trúc Ký trong phạm vi cả nước. Ngay cả từng thời đại đều có đặc tính của mình, nhưng dưới sự cai trị của cơ quan quốc gia, hắn có thể vận dụng rất nhiều kinh nghiệm thương trường hiện đại hóa mình tại triều Vũ, vấn đề điểm này không lớn, sau này có căn cơ là Trúc Ký, mở một quán thuyết thư thật lớn, hành nghiệp tiêu khiển, hướng về quần chúng, tại triều Vũ cơ bản nông dân hoàn toàn chưa biết chữ, và hiện nay trên 90% mọi người chưa có quyền ngôn luận chỉnh thể. Trên phạm trù này, trong một chốc hẳn cũng không lọt vào sự công kich của giai cấp quý tộc.
Muốn mở cửa hàng như vậy, điều kiện cần thỏa mãn đương nhiên cũng phải thành lập các loại quy định hóa, quy phạm huấn luyện hệ thống, thành phẩm sản xuất, giảm bớt hao mòn của con đường lưu thông. Như ở hậu thế cửa hàng bách hóa dần dần được thay thế bằng siêu thị, mà mua bán trên mạng đã bắt đầu lấn át quá trình mua bán tại thị trường.
Ngay cả triều Vũ hiện nay còn chưa thấu đáo cơ sở phát triển chủ nghĩa tư bản, nhưng trong tay Ninh Nghị cũng có đủ kinh nghiệm vượt qua một thời đại có thể dùng, chỉ cần trên mặt chính trị không bị chèn ép, Trúc Ký có thể giống như châu chấu lan rộng ở các địa phương. Làm sao để giao tiếp, đút lót với quan phủ, làm sao giữ cân bằng với một vài hắc bang, việc này, trong hệ thống tư bản chủ nghĩa phát triển tại hậu thế cũng có phương pháp cực kỳ chuyên nghiệp.
Khi hắn thật sự muốn làm những thứ này, Trúc Ký khả năng giống như là một con cá ngừ thả vào trong hệ thống nước ngọt, về phần sau này nó sinh sôi sẽ có hại thế nào, Ninh Nghị tạm thời mặc kệ, nhưng dựa vào Trúc Ký, hệ thống tiêu khiển này sẽ tuyên truyền ra toàn bộ xã hội một vài đạo lý cực kỳ giản đơn, thí dụ như "Hiệp ước mọi người vì dân vì nước", vài năm sau sẽ đem lục lâm thảo khấu toàn bộ xã hội rời xa khỏi phương bắc.
Triều Vũ lúc này lại chưa có hệ thống tuyên truyền và quản chế công luận, tuy rằng mỗi triều đại Văn tự ngục khẳng định là có, nhưng nhằm vào vẫn là người đọc sách chiếm 10% nhân khẩu trong xã hội như cũ. Một số hệ thống tuyên truyền gần như không có ý nghĩa. Đặc biệt không ai sẽ tuyên truyền với bình dân tầng đáy xã hội làm gì, những người này cả ngày bán mặt cho đất bán lưng cho trời khả năng cũng chưa từng nghe câu chuyện xưa nào, mà nhân sĩ giang hồ, lục lâm cường đạo, thật sự có người thích, nhưng cũng chỉ đơn giản là sách, hí khúc, câu chuyện trong mấy thứ đó đơn giản là vô nghĩa, nhưng đại để cũng không tận lực để phát triển công luận, nhiều lắm là giành cho một nhóm người thích nghe ngóng ân cừu hay kiếm hiệp, còn các loại khiêu dâm, đào hoa, kỳ ngộ, quả thật chính là một mảnh đất chưa từng được khai hoang.
Thế nhưng như hậu thế rất nhiều văn nhân hiểu biết viết những bài thi từ, Văn biền ngẫu từ có liên quan đến chủ đề yêu nước, đặt ở triều đình hoặc là trên văn hội có lẽ có thể dẫn tới một nhóm thư sinh ủng hộ, nhưng nếu đặt ở tầng đáy xã hội, nói trắng ra là, ai biết ngươi tuyên truyền cái gì? Chúng nhân lục lâm có mấy người sẽ đọc Xuất Sư biểu, lại có mấy người hiểu ý nghĩa của nó là gì, cầm cái cuốc, tham gia quân đội có mấy người sẽ bởi vì thi từ của Đỗ Phủ mà đầy ngập bi phẫn. (Xuất sư biểu: Là tên gọi của hai bài biểu gồm Tiền Xuất sư biểu và Hậu xuất sư biểu do Gia Cát Lượng viết khi ông thân chinh dẫn quân đi bắc Phạt lần thứ nhất và lần thứ hai vào các năm 225, 226 và thời Tam quốc. Hai bài Biểu này ngoài việc trình bày nguyên nhan xuất chinh, Gia Cát Lượng còn dùng để bày tỏ sự trung thành của mình với Hoàng đế Thục Hán và những lo lắng của ông cho sự an nguy của đất nước).