Tiếng gió nức nở, đèn dầu trong thị trấn tắt dần, nhưng tới nửa đêm, từng bó đuốc chạy dọc trên đường, vô cùng náo nhiệt. Bến tàu bên này, trên mấy chiếc thuyền cũng đều sáng đèn dầu, lan ra trong phạm vi nho. Chu Bội ở trong phòng hé mở cửa sổ ra thành khe nhỏ, lén nhìn ra bên ngoài, chỉ thấy vài tên tướng lĩnh đều đã tỉnh táo, cũng có một đội binh lính ngầm đi đến. Lúc này trên thuyền không có nhiều tân khách lắm, nhưng đám binh lính vẫn nỗ lực đi kiểm tra các nơi tân khách ở. Chu Bội nghe vậy, mới biết được Lư Thuần con trai của Vọng Viễn Hầu Lư Phái Giang khắc khẩu với người tại thanh lâu, sau đó bị người ta cướp đi.
Giang Ninh tuy là Đại Thành, nhưng trong số vương hầu, Vọng Viễn Hầu Lư Phái Giang cũng là người khá có quyền thế, lần này đi theo đôi tàu lên phía bắc, chính là bảo vệ lễ vật sinh nhật tặng cho Thái hậu, đi theo thuyền còn có vài tên tướng lĩnh, đều là người đắc lực trong quân đội Giang Ninh, nhưng trước mặt Hầu tước, thân phận bọn họ chẳng là cái gì. Vốn tưởng rằng tuyến đường Kênh đào an toàn, trị an ổn định, con cháu quyền quý này có gia tướng đi theo bảo vệ, ai biết được lại gặp phải chuyện ngoài ý muốn này, khi tin tức truyền đến, mọi người liền tập tức hành động, chạy đến thị trấn.
Một trận náo nhiệt lớn như vậy, trong ngoài bến tàu, trên dưới đội thuyền cũng đã đề cao đề phòng, trong thị trấn, phỏng chừng người của nha môn cũng bắt đầu phối hợp là việc. Chu Bội đương nhiên vốn không thiện cảm gì với chuyện tranh giành tình nhân tại thanh lâu, chỉ thấy lát sau, Ninh Nghị và Tiểu Thiền ở phòng bên cũng bị kinh động. Nàng nghĩ nghĩ lại nhón chân quay trở lại giường, Ninh Nghị ở bên ngoài gõ gõ cửa, hỏi nàng có thức không, chỉ lát sau, Tiểu Thiền bưng tới một ấm trà, nói lại tin thức nghe được, sau đó đi ra ngoài.
Hai người thực ra cách nhau có vài tuổi, Tiểu Thiền nhìn bề ngoài cũng giống như thiếu nữ, khuôn mặt ngây thơ, lúc nãy vừa thức dậy, mới chỉ qua loa chải tiểu tóc phụ nhân, Chu Bội nằm trên giường, so sánh mình với Tiểu Thiền một hồi, chuyện của Tiểu Hầu gia chớp mắt đã quên.
Nhưng tiếng ồn ào bên ngoài vẫn từ xa truyền đến,đã qua lâu rồi mà không có dấu hiệu ngừng lại, nàng đương nhiên không ngủ được. Không bao lâu sau, khoang thuyền bên này mơ hồ cũng hỗn loạn, là có người đi tìm Ninh Nghị. Bọn họ đi vào hành lang thảo luận nói chuyện, Tiểu quận chúa dựng lỗ tai để nghe.
- Vị Lư Tiểu Hầu gia kia … giờ không tìm được …
- Điểm người có võ công, đi lục soát Hu Di một lần, nếu không tìm được người, sợ là trách nhiệm khó tránh khỏi, cứ như vậy, ngày mai không khởi hành được rồi.
- Chọn người phải giỏi, nếu sớm có kế hoạch trước, có thể là … vì số sinh thần cương này?
- Khả năng đó không lớn, chuyến đi lần này …
Nói chuyện với Ninh Nghị, đương nhiên là đám người Văn Nhân Bất Nhị, Tề Tân Dũng, bọn họ đều là người từng trải, chỉ nhìn thủ pháp hạ thủ của đối phương, độ khó của việc lùng bắt là có thể biết có lẽ đã có âm mưu từ trước. Nhưng muốn phán đoán đối phương đến là vì lễ vật sinh nhật, dù sao cũng quá mức mẫn cảm. Đây là tuyến đường an toàn nhất từ trước tới nay, quan phủ quản lý rất lớn, bọn họ lúc này ghé ở một góc của Hu Di, một góc khác dựa vào Hồ Hồng Trạch, thủy tặc cũng có, nhưng muốn nói bọn họ dám động đến lễ vật sinh nhật, hoặc là động thủ với người của Hầu tước, thì đúng là không có khả năng.
Nhưng đám người Ninh Nghị không có trách nhiệm gì với vị Tiểu Hầu gia này, lúc này thảo luận việc này, là chuẩn bị tâm lý, phòng ngừa chu đáo.
Buổi tối hôm nay, binh lính và bộ khoái của Huyện nha Hu Di kể cả hơn phân nửa binh lính trên thuyền lăn lộn khắp thị trấn để tìm kiếm đến tận bình minh. Ngày hôm sau, đội thuyền không khởi hành, Thiên tướng phụ trách an nguy của đội tàu tên là Trần Kim Quy, lúc Tiểu hầu gia lên thuyền, kỳ phụ Lư Phái Giang từng nhờ y chiếu cố đến, nếu như tại nơi này để Lư Thuần xảy ra chuyện, y dù có đưa lễ vật sinh nhật an toàn tới Biện Lương, lúc quay về chỉ sợ cũng dữ nhiều lành ít.
Những người từ bên trong thành lục tục trở về lúc này đại khái cũng biết chuyện Lư Thuần bị bắt, nếu đội tàu không đi, bọn họ cũng vui vẻ ở lại Hu Di nghỉ một ngày đêm, chỉ là người nào cũng phải tự tăng mạnh đề phòng, cũng có người nói nếu đã tới Hoài An rồi, có thể được du ngoạn nhiều nơi.
Tất cả mọi người đều là người nhà giàu, ban ngày hôm nay, có người cùng bằng hữu ra ngoài du ngoạn, có người không dám chạy loạn, ở lại bến tàu, gọi tửu lâu đến bày yến tiệc, hoặc là mời gánh hát, người trong thanh lâu tới nhiều. Điều kiện vệ sinh trên bến tàu không thuận tiện, nhưng ở góc này dựa vào quan trường, náo loạn như vậy, ở dưới lại bày yến hội, cũng có kiểu đặc biệt riêng.
Trên thực tế lúc này thị trấn Hu Di đã bắt đầu giới nghiêm, thật sự muốn đi ra ngoài, phỏng chừng không có nguy hiểm gì lớn. Văn Nhân Bất Nhị lại lo lắng có người ra tay với lễ vật sinh nhật, lúc này tình thế triều Vũ cực kỳ mẫn cảm, loạn Phương Lạp đã được trấn áp, vây cánh tứ tán, cục diện đạo phỉ tác loạn các nơi ngược lại đã nhiều lên, dù sao Văn Nhân Bất Nhị làm việc tại Mật Trinh Ti, biết tình huống cũng không nhiều, nhưng một đường đi này dù sao cũng an toàn, nếu nói có người đánh cướp lễ vật sinh nhật, vậy thì có cảm giác chim sợ cành cong rồi.
Ba huynh đệ Tề gia trước đây dù sao cũng khởi sự tại phía nam, không rõ ràng lắm đối với tình huống bên này, Ninh Nghị cũng tin tưởng người mang thông tin, hỏi một vài người quen thuộc về hoàn cảnh nơi đây, trong lòng cũng đã có chút hiểu biết về việc này. Nhưng buổi sáng nay, lại nghe có tin tức là có phỉ cướp quan, Trần phó tướng phái ra một đội binh sĩ, nhưng lúc trở về đều trở về tay không, Ninh Nghị liền thương lượng với đám người Văn Nhân Bất Nhị một chút.