Với Chu Bội mà nói, ở một mức độ nào đó, có lẽ đây là một ký ức mà sau này cô không muốn nhắc tới. Mười lăm tuổi đào hôn trốn lên kinh, nỗ lực muốn tạo nên một giai thoại cân quắc không thua gì đấng tu mi, sự việc cũng không có gì, chỉ là nàng không ngờ mình lại gặp phải sự trắc trở to lớn như thế. Vốn là trốn trong cái rương, cân nhắc mình có nên ra hay không, đợi khi quyết định xong thì sự việc đã chậm rồi.
Từ bến tàu Giang Ninh ra Trường Giang, dọc đường đi nước sông xóc nảy, Chu Bội bị nhốt trong một chiếc rương lớn không có ánh sáng, đối với một cô gái từ nhỏ đến giờ quen sống an nhàn sung sướng mà nói thì trong lòng cực kỳ sợ hãi. Nhưng ngay cả dù nàng ra sức gõ vào rương gỗ,nhưng thanh âm truyền ra lại cực kỳ nhỏ bé.
Các rương bên cạnh bên trong đều đựng vật nặng, nhưng trên đường đi xóc nảy đã dịch chuyển gần nhau. Khi nàng ý thức được muốn kêu cứu lại không thể, may mắn trên người còn mang theo một thanh chủy thủ, sau đó bắt đầu vừa khóc vừa cắt mặt rương, nhưng cắt rất lâu cũng chỉ được một lỗ nhỏ. Trên thực tế, nếu không phải là có lỗ nhỏ kia mà làm cho tốc độ thông khí nhanh hơn một chút,sợ chẳng chẳng bao lâu nữa nàng cũng bị nghẹt thở chết ở trong rương rồi.
Từ đó về sau, đó hoàn toàn là một cơn ác mộng, bóng tối, đói khát, khủng hoảng, mệt mỏi, đối với Chu Bội mà nói thực sự là một cực hình chưa bao giờ nghĩ tới, cái rương đó tuy rằng khá lớn, nhưng thiếu nữ mười lăm tuổi nằm trong đó, thân thể cũng không thể nào duỗi ra được. Quần áo ướt đẫm mồ hôi, dùng dao nhỏ khoét được một lỗ hổng, nàng hơn một lần cho rằng mình sắp chết rồi, sau đó phản ứng cực điểm nhất xuất hiện là nàng muốn đi vệ sinh … nàng cũng không biết mình sẽ ở trong rương chờ bao nhiêu lâu nữa, khi ý thức tính táo thì gõ cái rương, có lúc thì dùng chân để đạp, có lúc thì dùng ngón tay để cào, có lúc nghĩ "ta sắp chết rồi, ta sắp chết rồi", cũng có lúc nghĩ không bằng mình chết đi để quên hết, hô hấp và ý thức thời gian trong rương bắt đầu trở nên kỳ quái, trong mơ hồ, nàng nghĩ mình quả thực giống như ác ma bị nhốt ở trong cái chai mà trước đây thầy giáo từng kể, nghĩ mình thế nào cũng sẽ được phát hiện ra.
Có lúc nàng nghĩ, nếu có người có thể cứu nàng ra ngoài, nàng sẽ cả đời thích người đó, báo đáp người đó, bất kể người đó đối xử với nàng thế nào. Nghĩ đến điểm xấu hổ, thân thể nàng cuộn tròn lại, cảm thấy một dòng nước ấm từ giữa hai chân chảy ra, nàng dựa vào mặt rương đau khổ khóc lên.
Có lúc nàng nghĩ tới sự giáo dục trong nhà, nàng là thân phận Quận chúa, là cốt nhục của Hoàng thất, trên người có tôn nghiêm của Hoàng thất, tuy rằng trong bóng tối không nhìn thấy bộ dạng của mình, nhưng nàng cũng có thể tưởng tượng được hiện tại mình vô cùng thảm hại, nếu bị người nào vào nhìn thấy, sợ rằng đầu tiên nàng muốn làm là giết người diệt khẩu rồi.
Trong lòng mơ hồ lúc nghĩ lấy thân báo đáp lúc nghĩ giết người diệt khẩu, mơ mơ màng màng mơ thấy mình thành thân, sau đó là giết chết tướng công của mình, có khi là Hoàng gia hạ chỉ, có khi là tự mình động thủ, mặt kệ là như nào, nàng đều khóc. Có lúc nhớ đến thầy giáo, thật ra nàng cực kỳ bội phục thi từ và tài năng của thầy, nhưng cơ bản thầy không biết. Nàng rất muốn nói vài điều, cũng luôn muốn thể hiện cho thầy biết mình kiến thức tài giỏi, nàng là Tiểu quận chúa có nhiều người khen, có nhiều người thích, nhiều người tới cửa cầu hôn. Một mặt muốn biểu hiện nàng ưu nhã cao quý trước mặt thầy, nhưng thầy xem ra không hề có ý khen ngợi nàng.
Trong vòng tròn cuộc sống đó của nàng, rõ ràng nhiều lần nàng mơ ước như vậy. Chẳng phải mọi người đều thi đua trong vòng tròn đó sao, Ninh Lập Hằng quá kỳ lạ, hắn không trong một vòng tròn nào cả, sau đó trong mộng nàng lại nghĩ đến thầy giáo, nghĩ … sau này hắn chết, nàng sẽ rất đau lòng … Đủ loại suy nghĩ hỗn loạn ở trong mơ, thời gian như dài dằng dặc, ý thức đã càng lúc càng không rõ ràng, khó nắm bắt được.