Tháng tư âm lịch, băng tuyết tan, Trường Giang bắt đầu tiến vào thời kỳ lũ lụt, nước sông cuồn cuộn từ thượng du xuống, đến vùng Giang Ninh thì dần dần càng dâng cao, tuyến đường đi rất an toàn, lúc này chỉ có thuyền lớn ngập nước sâu mới dám chạy … Dù là như vậy, thuyền của đám Ninh Nghị cũng chỉ có chút chao đảo lắc lư, lúc ra khỏi cảng, nếu có người say tàu, liền dần dần bộc lộ bệnh trạng ngay.
- Đợi sau khi đến Đại Vận Hà, thuyền sẽ ổn định hơn, một hai ngày đầu khó tránh khỏi …
Lúc này trên thuyền phần nhiều là quan to hiển quý, là người có thân phận, thuyền đi không ổn định, liền có người tức giận, có người thậm chí còn lập tức muốn rời khỏi thuyền, bắt xe ngựa lên phía bắc, những người chèo thuyền không thể làm gì khác hơn là cẩn thận giải thích. Đám người Ninh Nghị mới nửa ngày đã gặp phải chuyện như vậy, trong thời đại này dù là người có thân phận xuất hành thật ra cũng không nhiều, mà say xe say tàu lại không có thuộc đặc trị, nếu là hải thuyền, bệnh trạng này càng thêm phiền phức, đành phải cố chịu đựng, không thể nào tưởng tượng được. Ninh Nghị thì còn đỡ, nhưng Tô Văn Dục đi theo thì say tàu hết sức kịch liệt, cũng đành phải để y nôn ở sau khoang thuyền, nói:
- Nôn rồi sẽ thành thói quen, con người là thế đấy.
Lần này hắn lên kinh, dù sao cũng là gia nhập hệ thống tình báo, Khang Hiền chỉ an bài bọn hắn ở một khoang phía sau, không xuất hiện với quan lại hiển quý ở khoang trước lắm, đãi ngộ của Văn Nhân Bất Nhị bọn họ cũng như vậy. Ninh Nghị cũng không để tâm chênh lệch thời đại, sau đó liền nói với người khác về năng lực thăng bằng, nói một điểm não của con người gần sát hai bên tai có một chỗ gọi là bộ phận tai trong, nếu giải phẫu ra, chỗ đó nên thế nào, đó là nơi điều khiển nắm giữ cân bằng của cơ thể con người, nếu người say tàu xe, hơn phân nửa là nơi đó phát triển kém.
Tiểu Thiền thỉnh thoảng bưng trà tới, biết Cô gia nhà mình lại nói những thứ mà người khác sẽ nghe không hiểu. Thật ra người bên ngoài dù không hiểu, Ninh Nghị cũng không giải thích gì nhiều. Văn Nhân Bất Nhị, Tề Tân Dũng, Tề Tân Nghĩa vốn tưởng rằng hắn đọc tạp thư mà bịa chuyện, sau đó lại thấy hắn nói rất có lý mạch lạc, mới tin có lẽ là có chuyện này. Thật ra bọn họ không hẳn là tin cân bằng não của con người là từ bộ phận tai trong kia, chỉ là nghĩ có lẽ Ninh Nghị hiểu biết chính xác trong não của con người có chút gì đó, lại nghe nói não người lúc phát triển lớn bao nhiêu, tâm trạng không khỏi hoảng sợ.
Lúc này dù là có y sĩ đại phu có hiếu kỳ, ở phương diện chuyện này cũng không đến mức đi giải phẫu để tìm hiểu. Nếu Ngỗ tác khám nghiệm tử thi thì còn có khả năng, nhưng tuyệt đối không đến mức mổ não người ra để xem rốt cuộc lớn thế nào.
Ninh Nghị vừa nói như vậy, mọi người không khỏi đều nghĩ, chẳng lẽ hắn nhàn rỗi tới mức đi nói lăng lung tung như kẻ điên? Thật ra Ninh Nghị không coi là thư sinh nho nhã, nhưng hành sự phần nhiều là ngoài dự đoán của mọi người, Văn Nhân Bất Nhị từng thấy tố chất thần kinh lạnh lùng của hắn. Đám Tề Tân Dũng tuy không giao tiếp với hắn nhiều lắm, nhưng cũng từng thấy hắn ở bên Lưu Tây Qua, sau đó lại nghe nói chính hắn đã lập kế mở cửa thành Hàng Châu, người như vậy, đâu thể đơn giản. Tuy rằng ngay từ đầu nghĩ hắn đi nghiên cứu cái này quả có chút kỳ quái, nhưng càng nghĩ, lại càng cảm thấy điều này thật sự có khả năng, tâm trạng không khỏi hoảng sợ, vô thức giữ khoảng cách với Ninh Nghị, chỉ có Tề Tân Hàn ít tuổi nhất trong Tề gia thỉnh thoảng cảm thấy hứng thú hỏi một câu: