Gọi xa phu lấy xe, bất chấp trời mưa đi ra ngoài, trong lòng hỗn loạn nên nhất thời Cẩm Nhi chẳng biết nên đi đâu. Cuối cùng nghĩ tới nơi sẽ tới lại khiến chính bản thân nàng thấy bất ngờ, bởi vì nàng bỗng nhận ra ngoài Trúc Ký và căn nhà ở cùng Vân Trúc tỷ ra, nơi duy nhất nàng có thể nghĩ đến lại là Kim Phong lâu.
Thanh uyển cách Kim Phong lâu không xa lắm, sau khi nói ra địa điểm, xa ngựa lao nhanh trong cơn mưa tầm tã, nàng còn chưa kịp nghĩ cho thông hay đổi ý thì đã đến nơi rồi. Nhưng Nguyên Cẩm Nhi vốn là một con người rõ ràng dứt khoát, nếu đã đến mà người đánh xe lại là người khác, nàng trực tiếp nhảy xuống xe rồi đi vào.
Thực tế là từ khi Trúc Ký được mở rộng thì vẫn có lui tới với bên Kim Phong lâu này, thi thoảng Cẩm Nhi cũng tới đây. Nhưng chạy tới đây với cái cảm giác mình không còn nhà để về nữa thì đúng là lần đầu tiên. Lúc này vẫn là buổi chiều, khách trong Kim Phong lâu không nhiều lắm, nàng đang khó chịu nên vừa bước vào liền hò hét đòi uống hoa tửu, các cô nương hay quy nô trong lầu đều biết nàng, lúc này cũng ùa lên, ríu rít kêu "Cẩm Nhi tỷ, Cẩm Nhi tỷ".
Lúc tú bà Kim Phong lâu là Dương Tú Hồng tới, một bên Kim Phong lâu đã vô cùng ồn ào náo nhiệt, bà còn tưởng rằng vị đại hào khách nào đột nhiên tới đây vào cái giờ này, đến khi nghe nói là "Bảo Nhi công tử" tới, còn tuyên bố muốn tất cả các cô nương qua tiếp nàng, bà nhất thời tức không chỗ trút, xách ngay cây chổi lông gà rồi xông tới sương phòng chữ Thiên đang vô cùng tưng bừng náo nhiệt kia.
Sương phòng chữ Thiên lúc này đang rất là lộn xộn, tiếng cười của nữ tử xen lẫn vào nhau. Ở trong phòng, Cẩm Nhi tùy ý trêu đùa mấy cô gái gần mình, nhấc vò rượu lên tu ừng ực, còn cười rót cho nữ tử bên cạnh, đã thế lại cố ý đổ rượu lên ngực đối phương khiến cho y phục của nàng ta ướt nhẹp, mà nàng ta tất nhiên là không để ý, lại tỏ vẻ dục cự còn nghênh, sau đó là cùng mọi người đùa giỡn.
Bọn họ vốn quen biết Nguyên Cẩm Nhi, tuy không biết hôm nay Cẩm Nhi uống nhầm thuốc gì mà lại chạy tới đây đòi uống hoa tửu, nhưng từng là tỷ muội nên tiếp nàng tất nhiên là thú vị hơn tiếp đám ân khách kia rất nhiều, thế là tất cả mọi người chạy đến chơi đùa một phen. Lúc này có người cười nói, có người lại hỏi chuyện Trúc Ký mà Cẩm Nhi mở thế nào, có muốn mua nàng qua đó không, lại có một số người lớn tuổi hơn thì hỏi Cẩm Nhi có tâm sự gì vậy. Cẩm Nhi lại hi hi ha ha chuốc rượu người ta. Khi Dương ma ma vung chổi lông gà xộc vào, bịch bịch chạy tới quất lấy quất để thì chúng nữ mới la hét bỏ chạy.
- Phản, phản rồi … Chưa tối mà đã làm loạn ở đây rồi. Ai cho các ngươi ra hả … Về hết cho ta!
Trong phòng chật ních nữ nhân, Dương ma ma xông vào từ cửa, mọi người muốn chạy mà cửa thì có vẻ không đủ to, thành ra nhiều người bị quật trúng. Hai nữ tử bên người Cẩm Nhi đứng dậy định trốn thì bị Cẩm Nhi kéo lại. Ba người đồng loạt ngồi xuống chiếc ghế phía sau người, sau đó ghế đổ, các nàng cũng cùng ngã nhào xuống đất. Hai nữ tử kia xoay người định trốn, Cẩm Nhi cũng xoay người ôm chặt lấy hai nàng.
- Không được đi, không được đi, hai người do ta gọi đến mà, không được đi!
- Nguyên Cẩm Nhi!! Ngươi ngứa da hả, mà dám đến đây đá quán lão nương …
- A … A … A … Cẩm Nhi tha cho ta đi đi mà …
Rối loạn một mảnh.
Cẩm Nhi đã ngà ngà say, nằm bò trên mặt đất túm chặt y phục của hai nữ tử kia, không chịu để các nàng đi. Dương ma ma đã sắp lao tới, hai nữ tử giãy dụa bò trên mặt đất, rồi quần của một vị hồng bài Kim Phong lâu bị kéo tụt, để lộ tiết khố ở bên dưới. Cẩm Nhi lại kéo rồi kéo, thế là lộ ra cặp mông trắng nõn nà, cô hồng bài kia đánh bàn tay Cẩm Nhi đang kéo quần nàng, vừa khóc vừa cười. Dương ma ma đã chạy tới, giơ chổi lông già vụt tới tấp, lần đầu thì quất lên mông nàng, lần thứ hai thì quất vào tay Cẩm Nhi, thế là nàng mới thoát được, túm quần túm váy vừa khóc vừa bỏ chạy.