Tiếng đàn tranh lanh lảnh truyền đến, mưa như một vùng rừng rậm bao phủ lấy không trung thành thị, kèm theo đó là những tiếng động vừa đơn điệu vừa rầm rĩ nuốt lấy Giang Ninh. Nguyên Cẩm Nhi thò đầu ra nhìn nhìn rồi thu chiếc sào dưới cửa sổ lại, khi quay đầu lại thì Ninh Nghị và Vân Trúc tỷ đang ở bên kia phòng thầm thì với nhau.
Nàng thấy hơi khó chịu trong lòng, nhưng lúc này lại chẳng muốn tham gia với bọn họ. Cách xa nhau nhiều ngày như vậy cũng nên để cho hai người một khoảng trời riêng mà trò chuyện
- đây là ý tưởng lúc Nguyên Cẩm Nhi tốt bụng, có lẽ còn xen chút áy náy khi dùng hòn đá nện vào đầu Ninh Nghị, ít nhất thì với nàng mà nói đó là dạng ý định như vậy, nhưng tâm tình thật sự thì có lẽ càng thêm phức tạp.
Quen biết nhau cũng đã một hai năm, sau khi tự chuộc thân, Ninh Nghị là nam tử duy nhất có thể cùng cười đùa với nàng. Đây không phải có ý là Nguyên Cẩm Nhi vẫn thích cái cảm giác khi chơi đùa cùng nam tử lúc còn ở thanh lâu, những cảm xúc khi nàng cùng Ninh Nghị, hay ở chung với Vân Trúc tỷ quả thật là những gì mà trước đây nàng chưa từng được thể nghiệm. Ngay cả nàng nhận định rằng Vân Trúc tỷ xứng đáng với một người đàn ông tốt hơn, phải toàn tâm toàn ý với tỷ ấy, nhưng sau khi nhận ra rằng không thể tìm được người đàn ông nào như vậy cả, nàng đã quyết định làm cho mình thích Vân Trúc tỷ và ghét Ninh Nghị, nhưng trong khi Vân Trúc tỷ bị thương và sinh bệnh, lại biết được tin Ninh Nghị bị thương thập tử nhất sinh, nàng kỳ thật là vẫn lo lắng cho hắn.
Ý thức được điểm này, nàng đành tự nhủ với mình rằng đây chỉ là tình nghị bằng hữu, Nguyên Cẩm Nhi nàng dù sao cũng là một hảo cô nương thuần khiết và tốt bụng, lúc quét rác cũng sợ làm kiến chết, huống chi Ninh Nghị với nàng đã quen biết nhau lâu như vậy.
Mấy ngày Vân Trúc tỷ sinh bệnh, Tô Đàn Nhi kia từng kéo thân thể suy yếu tới thăm một lần, Nguyên Cẩm Nhi dường như cảm thấy nàng có lẽ còn có ý định làm thân hoặc cầu hôn gì đó, nên nàng đã lén Vân Trúc tỷ mà nói lời thô tục đuổi người ta đi. Sau lại biết Vân Trúc tỷ lo lắng cho Ninh Nghị, nàng len lén chạy tới Tô gia thám thính tin tức, nấp ở ven đường nhìn. Sau thấy cái bộ dáng ngay cả đi đường cũng không xong của Ninh Nghị kia, nàng cũng có vài phần lo lắng, nhưng người khác có thể đến thăm hắn, nàng thì không thể. Cứ thế rồi mấy ngày trôi qua, nàng rõ ràng thấy thương thế hắn tốt lên rồi, nhưng lại chẳng thấy đến tiêu lâu này, trong lòng lại oán hận, quẳng đá ra định nhắc nhở hắn, ai dè ném trúng đầu
- đương nhiên sau đó nàng tự thuyết phục bản thân, ấy là Ninh Nghị đáng bị như thế.
Về quan hệ giữa Vân Trúc tỷ và hắn, thường ngày có lẽ nàng có thể tự lừa mình dối người được, nhưng sau lần này, nàng dù có muốn không thừa nhận cũng không được, sợ rằng Vân Trúc tỷ đã không thể rời khỏi hắn được rồi. Nhận ra điều đó, nàng hơi thương cảm, mắt thấy Ninh Nghị cười cười chỉ trán mình rồi nhìn sang phía bên này, phỏng chừng là lại đang cáo trạng nàng với Vân Trúc tỷ rồi, nàng tức tối đứng bật dậy, bước phăm phăm ra ngoài cửa:
- Hai người nói chuyện đi, muội đi chơi đây!
Nói xong nàng trừng Ninh Nghị một cái.
- Đừng về quá sớm nhá!
Khi nàng mở cửa ra thì Ninh Nghị vẫy vẫy tay, đùa giỡn như thường ngày.
Nàng đột nhiên xoay người, nhìn xung quanh xem có cái gì tiện tay không, rồi lại mò mò trong túi, lấy được nén bạc năm lượng thì vung tay ném tới Ninh Nghị, nhìn Ninh Nghị bắt được nó, nàng mới xoay người bước đi, đóng cửa rầm một cái:
- Không về!
- A, ta lại đắc tội nàng ấy rồi …
Nàng mang máng nghe được tiếng Ninh Nghị nói ở trong phòng.
Có lẽ từ khi Nguyên Cẩm Nhi xuất hiện, mỗi khi hai người ở cùng nhau là lại có thêm một con kỳ đà cản mũi to đùng, nên lúc này khi Nguyên Cẩm Nhi đi rồi, căn phòng bỗng trở nên yên lặng hẳn. Tiếng mưa, rồi tiếng đàn sáo từ bên ngoài bắt đầu truyền tới. Lúc này không phải thời gian tụ hội náo nhiệt gì, nên khách trong thanh uyển không nhiều lắm. Viện bên kia dường như có ca nữ đang hát một khúc "Cẩm sắt" của Lý Thương Ẩn: Cẩm sắt vô đoan ngũ thập huyền, nhất huyền nhất trụ tư hoa niên … Tiếng ca truyền đến, mờ ảo xa xăm. Khi sắp hát xong lần thứ nhất, Vân Trúc cũng cất tiếng ca theo, hát lên hai câu: Thử tình khả đãi thành truy ức, chích thị đương thì dĩ võng nhiên.