Nghị ca ca.
Tiểu Thất Đi vào sâu trong sân, nơi ở của Tô Dũ, tiểu cô hương nhút nhát chào hỏi, Ninh Nghị vỗ đầu cô bé, cô bé liền cười rộ lên:
- Gia gia ở bên trong.
Biến cố mấy hôm trước, Tiểu Thất trong lúc hỗn loạn may mắn tránh được kiếp nạn nhưng trên mặt vẫn còn một vết sẹo nhỏ. Cái này đối với con gái chẳng khác nào phá hết dung nhan, nhưng dù sao tuổi của cô bé cũng chưa lớn, chỉ còn chờ xem sau này lớn lên dần dần sẹo có mờ đi hay không. Hắn hàn huyên với cô mấy câu rồi đi vào lương đình trong tiểu viện, Tô Dũ đang nói chuyện với mấy đứa nhỏ của Tô gia, thấy Ninh Nghị, ông liền bảo mấy đứa nhỏ đi chỗ khác chơi.
Đầu tháng tư, chuyện cường phỉ Lương Sơn cướp tù ở Giang Ninh truyền đi xa, làm thiên hạ lục lâm sợ hãi. Thực ra, họa diệt môn của Tô gia chẳng qua cũng chỉ là một làn sóng nhỏ, sau đó ba phòng Tô gia chính thức tách riêng, thì sóng càng gợn thêm một chút, vẫn khó có thể khiến cho mọi người chú ý.
Đứng ở góc độ thiên hạ mà nói là như thế, trên thực tế, nếu chỉ ở trong phạm vi Giang Ninh, người chú ý đến chuyện này có rất nhiều, như hai nhà Tiết gia, Ô gia đứng đầu trong ngành vải, hay là thương hộ Bộc Dương gia, hoặc là một vài gia đình vùng Hàng Châu từng chịu chút ân huệ của Ninh Nghị. Từ sau khi Tô gia trải qua chuyện này hoặc là thăm hỏi, hoặc là lẳng lặng quan tâm, đại để đều là biểu hiện lập trường của mình. Trong chuyện này, cho dù Ninh Nghị là kẻ như thế nào, không nên làm cho gia tộc mình khó xử, cũng có người tỏ vẻ dù thế nào thì cũng đứng sau lưng ủng hộ hắn. Các loại trường hợp cá biệt không phải nhưng vậy, nhưng đến cuối cùng, vẫn rời khỏi Tô gia.
Trong chuyện này Tô Dũ có tác dụng về chủ đạo, Ninh Nghị lại gần như tham gia vào tất cả các quá trình. Lúc này Tô gia chia nhà, với lúc trước ở cùng mọi người là không giống nhau. Nhìn thái độ biểu hiện của hai bên, một khi tách ra, phòng lớn tuy rằng vẫn còn duy trì danh nghĩa Tô gia, nhưng thực tế thì do phòng hai phòng ba hoàn toàn quyết định. Lão thái công đã hầu như tỏ thái độ quyết tuyệt phân chia nhỏ tài sản, vì biết kế hoạch sắp lên bắc của Ninh Nghị, dự phòng chia sản nghiệp cho phòng lớn hầu như đều là phía bắc Trường Giang. Sản nghiệp bên kia của Tô gia cũng không nhiều, thoạt nhìn thì bên nặng bên nhẹ nhưng trên thực tế nếu để cho Tô Đàn Nhi, Ninh Nghị dựng lại cơ nghiệp bằng hai bàn tay trắng, nhưng từ nay về sau chuyện của phòng hai phòng ba, phòng lớn đã không có nghĩa vụ phải hỗ trợ bất cứ lúc nào nữa. Chính là muốn cho đám người Ninh Nghị hoàn toàn thoát ly khỏi sự trói buộc của phòng hai phòng ba bên này, ra đi nhẹ nhàng.
Ninh Nghị và Tô Đàn Nhi đối với việc được chia bao nhiêu tài sản, đều không có quá để ý. Đến lúc này, những người khác trong Tô gia mới cảm nhận được sự đáng sợ trong đó. Ngay cả những người thường oán thầm hai vợ chồng Ninh Nghị hắn thì sau liên tiếp những sự cố phát sinh, tư duy lên một chút họ mới hiểu được sức nặng của đôi vợ chồng này. Một khi không có bọn họ thì phòng hai phòng ba cùng chỉ có thể giữ cái đã có, còn năng lực giữ gìn thì không đủ.