Tỉnh lại sau hôn mê, không biết sắc trời bên ngoài cửa sổ là lúc nào rồi, trong ấn tượng hình như trời đang mưa to, nhưng lúc này gió đã ngừng thổi, lá cây bay xào xạc, cảm giác có chút mát mẻ, đồng thời … toàn thân đói và mệt mỏi.
Có ai ngủ bên cạnh, tay bị nàng nắm lấy, trong lòng hắn cảm thấy yên tĩnh, lại chìm vào giấc ngủ.
Lúc tỉnh lại bên ngoài gió thổi đã lớn hơn, hình như là thổi qua rừng trúc, ánh mặt trời không được rực rỡ lắm, có tiếng chim hót, từng tia nắng rọi vào cửa sổ, ngồi bên giường … là Đàn Nhi mặc áo trắng, thổi chén thuốc cầm trong tay, sau đó nhấp miệng, nàng cúi xuống thấy hắn đã thức dậy, cũng không làm động tác gì nhiều, sau khi cho hắn uống từng ngụm thuốc xong, lấy khăn lụa lau miệng của hắn, sau đó lại để tay hắn áp lên mặt, vẻ mặt u sầu như muốn khóc.
- Sao vậy?
- Cha mất rồi?
- Ta đã ngủ bao lâu rồi?
- Ba ngày rồi.
Phá lục đạo do Lục Hồng Đề truyền dạy mặc dù không phải như nội lực Nhị Tam lưu, bình thường có thể cường kiên cơ thể, nhưng sử dụng nhiều sẽ khiến cơ thể cạn kiệt sức lực và thương tổn rất nhiều. Nhưng đến lúc này, rốt cuộc trong đầu hắn cũng có những liên hệ rõ ràng đến những chuyện đã xảy ra trước đó. Chúng nhân Lương Sơn đột nhiên đến, sau đó là một trận chém giết. Trong lòng hắn còn có chuyện muốn hỏi nhưng ngay lúc này cũng không biết phải mở miệng thế nào.
- Nàng vẫn mãi ở bên ta sao.
- Gia gia nói, người còn sống mới quan trọng, cho nên lúc uống thuốc thiếp qua đây …
Ninh Nghị hỏi, tất nhiều là người của Tô gia nhiều như vậy, Tô Bá Dung qua đời tất nhiên linh đường sẽ quy mô lớn, với thân phận của Tô Đàn Nhi như vậy, đương nhiên phải đi, nhưng xem ra Tô Dũ đã cho nàng đặc quyền rời khỏi bất cứ lúc nào.
Tình cảm giữa Tô Đàn Nhi và phụ thân nàng bình thường cũng không sắc lắm, nhưng dù sao vẫn là có. Lúc này đương nhiên là nàng rất đau lòng, chỉ là so với cả gần trăm mạng người của Tô gia mất đi thì một phụ thân qua đời dường như không thấm tháp gì cả. Rất khó nói rõ cảm xúc của nàng lúc này, chuyện đã xảy ra, tang sự biến thành huyết thù, người duy nhất có thể sống nương tựa vào đó là vị hôn phu trước mặt.
Ngược lại nàng luôn tỏ ra bình tĩnh, cũng không có thần thái quá vui quá buồn, chỉ lúc Ninh Nghị cuối cùng cũng tỉnh lại, trong mắt nàng mới ngập lệ.
Thời đại này không có truyền dịch, lúc Ninh Nghị hôn mê, chén thuốc thậm chí là cả cơm, cháo cũng đều là Tô Đàn Nhi mớm cho hắn ăn. Bây giờ hắn mới tỉnh lại, mới thay đổi uống được bằng thìa. Hắn hôn mê ba ngày, trong miệng là hỗn hợp máu tươi và các loại thuốc, mùi khó ngửi, nhưng nàng hoàn toàn không để ý. Thực ra nàng vừa mới sinh con, lại trải qua bao nhiêu là chuyện như vậy, lo lắng hãi hùng chạy đôn chạy đáo khắp nơi. Bây giờ còn phải đến linh đường, chăm sóc tướng công mình, ngay cả lão thái công cũng để ý đến đến sức khỏe của nàng, bảo nàng gắng sức nghỉ ngơi, nhưng trong khoảng thời gian này, chỉ sợ thời gian trống cũng chỉ có hạn.