Chớp đánh ngang qua bầu trời, xung quanh đều thành một màu trắng bệch trong chớp mắt, sau đó là tiếng sấm nổ vang.
Ninh Nghị đặt tay lên trán, nhìn cái bóng người chạy từ sân vào cửa, cũng ngây người ra. Mưa to như vậy, tình hình lại hỗn loạn, không biết sao Vân Trúc lại chạy đến đây.
Thực ra có những việc suy nghĩ một chút là có thể hiểu được, mình ở bên này tiếng súng nổ vang như vậy nhất định là là có người sẽ bị kinh động, cùng vì thế mà hắn mới chuyển cuộc chiến sang nơi khác. Có lẽ Vân Trúc nghe thấy tiếng súng nên chạy đến, nhưng người khác cũng sẽ vì nguyên nhân này mà tụ tập về phía bên này.
Trong thời điểm nguy hiểm này muốn tìm nơi an toàn chỉ sợ càng khó khăn thêm gấp bội. Lúc này cả người Vân Trúc ướt sũng, tóc rối bù, nhìn dáng vẻ tiều tụy thê lương, đã bộc lộ nàng trong khoảng thời gian vừa rồi lo lắng đề phòng và trải qua nhiều biến cố, nàng lại không có võ công, cũng không quen thuộc với Tô gia, lúc trước cùng Hạnh Nhi đi ra ngoài Tô gia, trên đường đi không biết phải trải qua bao nhiêu nguy hiểm và sợ hãi. Nhưng đến cuối cùng lại vòng lại phía bên này.
Nghe thấy tiếng đứa trẻ con khóc trong cái giỏ mà Vân Trúc đang bảo vệ, Ninh Nghị nghiêng đầu nhìn, cũng hơi ngẩn người, bước chân của Vân Trúc hơi do dự, sau đó mới nói:
- Lập … Lập Hằng?
Cùng lúc đó, bên cửa sân đằng kia có bóng người chạy vội vào, trong đó có Tịch Quân Dục.
Bọn họ xông vào sau đó lại từ từ lui ra, Ninh Nghị cũng thầm thở phào nhẹ nhõm. Tình hình như vậy, nếu đánh nhau thực sự mình ngay cả đường lui cũng không có. Nhưng nếu nghĩ thông suốt điều này, trong nháy mắt hắn cũng đã có sự chuẩn bị tâm lý, thật không ngờ đám Tịch Quân Dục khi nhìn thấy tình hình như vậy lại khiếp đảm, từ xa, nghe thấy y nói một câu:
- Ngươi ngươi …
Sau khi bọn chúng ra ngoài, Ninh Nghị nắm cây gậy trong tay, ngay lúc đó chỉ cảm thấy sức lực toàn thân như được cởi bỏ, thậm chí nhìn thấy Vân Trúc ôm cái giỏ kia, bước đi cũng khó khăn. Mấy người Ngụy Định Quốc, Bào Húc, Tiết Vĩnh đều là những người lợi hại hơn so với người bình thường, tuy hắn đã dùng hết các mưu kế, đồng thời tập trung toàn bộ tâm trí cùng sự quyết đoán của bản thân, lúc này mới có thể làm cho mấy chiêu có hiệu quả, bản thân hắn cũng phải hao tổn tâm lực rất lớn.
Chiến đấu liên tục, sử dụng liên tục Phá lục đạo, lúc này thấy nguy cơ đã qua đi thì cảm giác mệt mỏi lại trào lên.
- Muội … muội không sao chứ …
Bước xuống bậc thang 2 bước, âm thanh có vẻ hơi khàn khàn. Vân Trúc ôm cái giỏ nhỏ chạy đến, ngẩng mặt lên, vẻ mặt tươi cười, nhưng trên mặt đầy nước đọng cũng không biết là nước mưa hay nước mắt của nàng nữa. Bây giờ người nàng đã ướt sũng, cơ thể còn run lên, nhìn thấy bộ dạng của Ninh Nghị nàng rưng rưng nước mắt, khóc nấc lên rồi dừng lại muốn đỡ Ninh Nghị đi lên cầu thang:
- Huynh bị thương rồi …
- Không sao, không sao đâu …
Ninh Nghị nhẹ nhàng an ủi nàng mấy câu, rồi vịn vào tay nàng đi lên ba bốn bậc thang, đến dưới mái hiên, Vân Trúc cẩn thận đẩy một tấm da cứng lên chiếc giỏ, hiện ra mặt đứa trẻ đang khóc:
- Đây là … con của huynh và Đàn Nhi cô nương đúng không?
Nàng nhẹ nhàng sờ lên khuôn mặt nhỏ nhắn của đứa trẻ. Ninh Nghị gật đầu đột nhiên quay người đi chỗ khác, cầm chắc đao trong tay,nhưng xuất hiện ở cổng sân lúc này không phải là kẻ địch, có tiếng người vui vẻ vọng lại:
- Anh rể!
Đám Văn Định, Văn Phương từ bên kia sang, họ cũng đang bị thương, cũng có người chạy về đón Thiền Nhi và Quyên Nhi đến đây. Vân Trúc nhẹ nhàng nói: