Lúc Nguyên Cẩm Nhi gặp Văn Nhân Bất Nhị tại cửa nhà tù thì Vân Trúc đang chạy trong một viện tử của Tô phủ dưới màn mưa bão. Ngay cả khi phỉ nhân kéo tới, nàng vẫn chưa ra khỏi Tô phủ, cùng với Hạnh Nhi chạy trốn vào một hòn giả sơn trong hoa viên. Sau khi có một đám người đi qua, Hạnh Nhi nhận ra một người trong đó, cảm thấy vô cùng nguy hiểm, bảo Vân Trúc tạm thời trốn ở đây, còn nàng ra ngoài đi tìm Cô gia và tiểu thư. Nhưng sau khi Hạnh Nhi đi ra ngoài thì rất lâu không thấy quay lại, mà trong Tô phủ lại truyền đến những âm thanh hỗn loạn.
Mưa to liên tục, nàng trốn ở trong đó nhìn người nhà Tô phủ chạy qua chạy lại trong hoa viên, bị hắc y nhân đuổi theo giết chết, cũng có một vài hắc y nhân chạy tới chạy lui, hỗn loạn ngày càng nghiêm trọng, phỏng chừng Hạnh Nhi căn bản không trở lại, Vân Trúc đang nghĩ mình có nên chạy đi báo tin hay không. Nàng cũng không dám mở dù, chạy ra ngoài mưa, dọc theo đường cũ đi ra ngoài, cũng may phía trước cũng có hai người của Tô gia đang chạy trốn, lúc gần ra ngoài, hai người kia lập tức bị giết, nàng lúc đó đang ở phía sau quá sợ hãi vội vàng chạy vào một lùm cây để trốn.
Trốn ở trong lùm cỏ dưới màn mưa rất lâu, cả người nàng lạnh run, biến loạn trong Tô Phủ càng lúc càng dâng cao, thỉnh thoảng xa xa nghe được tiếng ầm ầm, nàng nghe nhận ra đây là tiếng súng hỏa thương của Ninh Nghị, cả người giật nảy mình, lúc này mới từ trong lùm cây đi ra, tới một viện tử, bên trong có vài thi thể, nàng đến nhà bếp cầm một cây cán bột để phòng thân, suy nghĩ một chút lại đổi thành dao thái rau, sau đó đi về hướng có âm thanh.
Dù sao nàng cũng không quen địa hình của Tô gia, vừa lần tìm đi vòng qua mấy khúc cong, trốn tránh một vài hắc y nhân, cũng không biết là phương hướng có đúng hay không, Ninh Nghị có còn ở nơi vừa nổ súng đó hay không. Nhưng lúc này với nàng cũng chỉ làm được như thế. Mấy hôm trước nàng bị hơn hai mươi phụ nữ làm nhục, tinh thần bị kích động tổn thương không nhẹ, sức khỏe vẫn còn có chút suy yếu, ngày hôm nay lại tới gặp Tô Đàn Nhi, tinh thần sức lực cả người đều tiêu hao, lúc này lại bị ngấm mưa, cả người trên dưới đều ngấm lạnh đến tận xương, nhưng trong lòng vẫn muốn đi gặp Ninh Nghị, cũng không biết hắn có bị thương trong trận xung đột này hay không...
Cứ như vậy vòng qua mấy viện tử, rồi đột nhiên nghe ở viện tử phía trước có tiếng đánh nhau vọng tới, hình như là sống mái với nhau trong phạm vi nhỏ, có người đang hò hét chém giết, thỉnh thoảng có tiếng kêu thảm truyền tới. Vân Trúc cẩn thận đi vòng qua viện tử đó, tìm thấy một cánh cửa nhỏ phía sau, thấy bốn gã hắc y nhân đang vây công người của Tô gia, trong đó có hai gã hộ viện của Tô gia, có vài nam tử trẻ tuổi đang bảo vệ hai nữ quyến, chém giết cùng một chỗ với bốn người kia, trên mặt đất cũng có hai thi thể thuộc người nhà Tô gia.
Bốn gã hắc y nhân kia võ nghệ cao cường, người của Tô gia không phải chống đỡ được, chỉ gắng gượng không lùi mà thôi, chỉ trong khoảng nửa khắc có một người ngã xuống, mà bên này vẫn còn một gã hắc y nam tử chưa hề tham chiến, cũng không dùng khăn che mặt, Nhiếp Vân Trúc nhìn vài lần thì nhận ra gã này chính là người mà lúc trước Hạnh Nhi nói là có biết. Đánh một trận, lại có một gã hộ viện ngã xuống, hắc y nam tử kia đi tới trước, miệng nói:
- Dừng tay.
Bốn gã hắc y nhân ngừng tay, người của Tô gia hầu hết đều đã bị thương, cầm vũ khí đứng ở bên kia. Hắc y nam tử tay cầm chiếc quạt xếp, vỗ vỗ:
- Không ngờ ta trở về đúng không, chư vị, nói cho ta biết tên cô gia phế vật của các ngươi đang ở đâu! Ninh Nghị đang trốn đi đâu rồi! Còn cả Tô Đàn Nhi nữa? Cô ta đâu?