Khi tiếng nổ vang truyền đến, Tiết Vĩnh cầm loan đao trong tay chạy trên nóc nhà trong màn mưa.
Trận mưa này quá lớn, tẩm nhìn khó có thể vươn xa, nhưng phương hướng có thể xác định. Lần này chúng hảo hán Lương Sơn đến Giang Ninh, quân sư Ngô Dụng sợ một số người sốt một báo thù sẽ làm lỡ đại sự, cũng không phái hết các huynh đệ trước đây đã từng kết thù với Tô gia đến, mà là đan xen phái bọn họ đi chấp hành một nhiệm vụ khác. Đi báo thù, bởi Tịch Quân Dục quen thuộc Tô địa hình Tô gia, để gã tới đó an bài.
Dựa theo cách nói của Tịch Quân Dục, vị cô gia ở rể của Tô gia kia võ nghệ không có gì đặc sắc, nhưng lại giỏi về nghiên cức các loại vật phẩm hỏa khí, trước đây Mã Lân bị thua đột ngột không kịp đề phòng chính là đột hỏa thương trong tay hắn, tráng giữa mặt, một súng trí mạng. Theo phỏng đoán của mọi người, đây có thể là một thư sinh tính cách
cổ quái, chi thích loay hoay nghiên cứu bộ phận cơ quan của các loại hỏa khí mà thôi, uy hiếp không lớn, nhưng để phòng ngừa vạn nhất, quân sư Ngô Dụng an bài Thần hỏa tướng quân Ngụy Định Quốc tình thông khỏa khí trên Lương Sơn áp trận, sách lược hết sức vẹn toàn. Chi là hôm nay đột nhiên có mưa bão, cũng không biết hỏa khí của Thần hỏa tướng có phát huy được uy lực hay không, lúc này bên kia có âm thanh truyền tới, nghe không giống như là Tử Ngọ Chưởng Tâm Lôi sở trường của Ngụy Định Quốc. Nhưng âm thanh nổ lớn này cũng làm bại lộ phương hướng của Nịnh Nghị, gã liền ra ngoài đuổi theo.
Gã bước tiến cực nhanh, mấy lần lên xuống, trong nháy mắt đã chạy qua mấy sân, phía dưới và xa xa thỉnh thoảng có tiếng sát phạt, gã ngược lại cũng lười tham dự trong đó. Tiết Vĩnh này biệt hiệu là "Bệnh đại trùng", trước đó trên giang hồ bán thuốc cao kiếm sống, gã kế thừa võ nghệ từ bậc cha chú, nhưng trong nhà bởi vì đắc tội thân hào, cũng khiến gã một thân bản lĩnh khó có thể xuất đầu mới có biệt hiệu là Bệnh hồ. Sau khi Tống Giang thu nhận gã, tiến nhập và Lương Sơn, gã mặc dù đứng hàng không cao trên núi,
nhưng võ nghệ cũng không tệ, cũng không phải là người thích hiếu chiến giết người, chi là tràng cảnh chém giết diệt môn bực này, gã thật sự là thấy không quen, trong lòng không đến mức có hứng khởi gì.
Một đường chạy tới bên kia, tựa như tiếng thương vang lên ở viện từ, mới nhảy xuống, gã liền phát hiện dấu vết của trận chiến. Trong phòng đang có một trận đấu kịch liệt, Tiết Vĩnh đề đao nhảy qua, cảnh giác nhìn một chút, mới phát hiện trong phòng đã đánh đến hỗn độn, bàn gỗ đều bị đao kiếm chém nát, trong phòng mờ tối, bên trong có hai cỗ thi thể, một cỗ nằm ở bên tường, bụng, đầu đều bị chém, mặc y phục màu đen, là biết huynh đệ bên mình, một cỗ thi thể khác vừa đúng là Thần hỏa tướng quân Ngụy Định Quốc, gã ba bước thành hai bước lao đến, chỉ thấy ngực của Ngụy Định Quốc bị đập nát thành một lỗ hổng lớn, trong vết thương tràn ngập sắt sa khoáng, chì.
Ngụy Định Quốc am hiểu là hỏa khí, mọi người trước đó cũng từng nghĩ phải đề
phòng hỏa khí này, lại không ngờ cuối cùng bản thân mình lại gặp độc thủ bởi hỏa khí. Thư sinh kia vốn võ nghệ chẳng ra gì, lúc này sao lại tạo nên một cục diện như này được? Trong lòng Tiết Vĩnh đang nghi hoặc, thấy góc tường có một bóng người, gã nắm chặt loan đao, nhìn chăm chú, đó là một nữ tử trần truồng đang ôm y phục, trên đầu bị thương, ngồi ở góc phòng thần trí hoảng hốt.
Người trong Lương Sơn tuy rằng cũng có coi trọng hành sự, nhưng dù sao sơn phỉ vô pháp vô thiên chiếm đa sổ, ăn miếng thịt to uống bát rượu lớn, thỉnh thoảng vào nhà cướp của, xuất hiện loại chuyện gian dâm phụ nữ, thì ngay cả đám người khá chính khí là Lỗ Trí Thâm, Lư Tuấn Nghĩa cũng không thể ngăn được. Tiết Vĩnh vừa thấy, còn chưa rõ rốt cuộc nữ tử kia đã xảy ra chuyện gì, lại thấy đối phương bị thương nặng, gã không đành lòng tiếp tục hạ thủ, chi là ti mi nhìn dấu vết chung quanh một chút, cái bàn bị chém đứt, binh khí chém lên là trọng kiếm, hẳn là vũ khí của Bào Húc Bào huynh đệ, nói như vậy, mới vừa rồi có lẽ là Bào huynh đệ và Ngụy huynh đệ liên thủ đối phó với Ninh Lập Hằng
Tiết Vĩnh có kinh nghiệm giang hồ phong phú chu đáo, chi suy ngẫm một chút đã có kết quả. Võ nghệ của Ngụy huynh đệ cố nhiên là không cao, nhưng dù là ngày mưa không thể sử dụng hỏa khí Chưởng tâm lôi, thì công phu ám khí phi thạch cũng không kém, về phần Bào huynh đệ, biệt hiệu giang hồ là "Tang môn thần", đã từng vào rừng làm cướp ở Khô Nhĩ Sơn, từng có uy danh hiển hách tại vùng Sơn Đông Hà Bắc, tính y hiếu sát, kết hận thù giang hồ vô số, võ nghệ cũng khá cao cường. Hai người như vậy liên thủ, giết một thư sinh bình thường quá dễ dàng. Nhưng lúc này lại xuất hiện tình trạng như này„ có thể nghĩ Tô gia còn có một cao thủ hộ viện áp trận khác, có thể là hắn đi tới bên này, ngăn cản Ngụy huynh đệ, lúc này mới khiến gã bị tráng một súng này.