Nhà tù Giang Ninh.
Khi tiếng chém giết làm cho hỗn loạn khuếch trương, lan rộng đã càng lúc càng không thể cứu vãn được.
Ngục tốt, người cướp ngục, binh sĩ áp tù, tiểu thâu, lưu manh, đạo tặc, người vô tội, phản tặc... từ trong ngoài đại lao chém giết không ngừng nghỉ, một bộ phận đã trốn thoát, bắt đầu tác loạn phụ cận, nội bộ đại lao lúc này bởi vì có một số ngục tốt võ lực khá cao vẫn ra sức kháng cự, binh sĩ đã bị phân cách thành từng mảnh từng mảnh. Lần này người trên Lương Sơn vào thành chủ yếu là cướp ngục, không chấp nhất việc giết sạch người chung quanh, mới khiến cho bọn họ có thể chống đờ đến lúc này.
Nhưng thật ra một số thủ lĩnh phản tặc hệ Phương Lạp được người Lương Sơn thả ra,
dọc đường đi bởi từng bị những binh sĩ này làm nhục nên một khi ra khỏi cửa lao đã giết hết sức hăng say, nhưng dù sao bọn họ cũng không muốn bị bắt lại, giết một lúc, vẫn duy trì lý trí, cùng người của Lương Sơn nhanh chóng rời khỏi nhà tù.
Tại một sườn nhà tù, Lý Quỳ, Dương Hùng cùng với Tiểu giáo kia đang chiến đấu hết sức gay cấn, người khác căn bản không thể nào gia nhập vào vòng chiến. Tiểu giáo kia dùng một cây thiết thương độc đấu với hai người Lý Quỳ, Dương Hùng, mỗi một thời khắc đều cảm giác như nguy hiểm tới tính mạng, giống như dây thừng bị kéo căng tới cực điểm, bất cứ lúc nào cũng đều làm cho người khác cảm thấy bị áp bức đứt đoạn, nhưng trước sau vẫn duy trì tuyến tiên phong tại nơi nguy hiểm, chiêu thức của thiết thương không được coi là linh động thần kỳ, nhưng mỗi lần vung lên mỗi một lần đâm, đều hết sức sắc bén ngoan độc, thiết thương va chạm với song phủ và đao răng cưa, bắn ra vô số hoa lửa.
Trên Lương Sơn tuy rằng đại đa số không phải là người lương thiện gì, nhưng Lý Quỳ tính cách cứng rắn thẳng thắn, ngay từ đầu đã thầm muốn đơn đả độc đấu với người ta, bởi vậy lúc mới bắt đầu khi giao thủ với Tiểu giáo này, Dương Hùng ở một bên lược trận, nhưng sau một hồi quyết đấu, thương pháp của Tiểu giáo kia càng đánh càng mạnh, giống như lúc trước một đấu bốn, thiết thương đại khai đại hợp, vung mạnh nện mạnh, thậm chí còn đè ép Lý Quỳ vốn nổi danh là có sức lực kinh người, lúc này Dương Hùng mới nhảy vào, hai người đang ngăn chặn thế tiến công sắc bén của Tiểu giáo kia. Nhưng thương pháp của Tiểu giáo này công thủ nhiều mặt, tiến thoái tùy ý bất cứ lúc nào cũng đánh ra sát chiêu, làm cho hai người đều âm thầm kinh hãi. Võ nghệ của hai người trên Lương Sơn đều cao cường, đám người Lư Tuấn Nghĩa, Lâm Xung, Võ Tòng, Lỗ Trí Thâm có thể miễn cường cao hơn hai người một bậc, nhưng thật sự có thể thắng được cũng rất khó đoán được, ai cũng không thể ngờ, một vị Giáo úy trong quân lại có thể có võ nghệ cao
cường như vậy.
Nhưng Lý Quỳ, Dương Hùng cùng liên thủ cũng đủ ngăn trở Tiểu giáo, những tinh nhuệ Lương Sơn còn lại liền đánh thông lan can bên cạnh đi vào mở cửa lao. Bên trong nhà tù này cũng giam giữ vài phản tặc thuộc quân hệ của Phương Lạp, cửa lao vừa mở ra, lập tức xông ra ngoài, có người cầm lấy vũ khí lao đến bên Lý Quỳ, Dương Hùng để hỗ trợ. Những người này đều là tiểu đầu mục trong quân Phương Lạp, võ nghệ cũng không kém, nhưng Tiểu giáo này tính tình vô cùng kiên cường, thấy tù phạm phía sau muốn chạy trốn, trong miệng quát một tiếng:
- Không được đi!
Dưới tình huống đã bị hai người vây công mà vẫn còn dùng thiết thương chặn người, điều này đương nhiên không có hiệu quả, tay hắn bị đao răng cưa của Dương Hùng chém phải, máu tươi bắn ra, hầu như cùng thời khắc đó, hắn cũng xuất thủ một đường thương cực kỳ sắc bén đâm thẳng vào mặt đối phương, trên mặt Dương Hùng lập tức xuất hiện