Mưa to xối xả, mặc dù là mưa cuối mùa xuân, nhưng lại có cảm giác của mùa hè. Bầu trời thỉnh thoảng xẹt qua mấy tia chớp, trong thành Giang Ninh đông nghìn nghịt, hỗn loạn đầu tiên từ hai nơi nhà ngục Giang Ninh và Tô Phủ rồi lan ra những nơi khác, nhưng bởi vì mưa gió cũng lớn, trong khoảng thời gian ngắn, vẫn chưa khiến cho thủ quân trong thành có quá nhiều phản ứng.
Bởi vì chiến sự hai miền Nam Bắc Vũ triều đều đang căng thẳng, Võ Liệt Quân vốn dĩ đóng ở vùng gần Giang Ninh đã nhổ trại xuôi về phía nam, để Đồng Quán dẫn cấm quân sau khi lên phía bắc, phối hợp với các quân đội khác tiếp tục bao vây loại trừ Phương Lạp.
Võ Liệt quân không chuyên về phụ trách đóng quân ở Giang Ninh, nhưng bởi vì vùng đất Giang Ninh vốn dĩ cần bỏ nhiều tâm sức vào trị an thì lại không nhiều, ít nhất trong chuyện ứng phó với thổ phỉ mấy mươi năm mới gặp một lần này lại chẳng hề hao tâm suy nghĩ. Nhưng bọn họ lúc này đã rời đi, Giang Ninh trước giờ tương đối thái bình, về mặt lực lượng phòng ngự, liền trở nên trống rỗng.
Phụ trách bên đánh sâu vào nhà tù cướp tù phạm, hơn mười tinh nhuệ lẻn vào nhà, thì cùng lúc đó bên ngoài ngục sức chống cự đã vô cùng yếu ớt. Một là bởi vì lúc này ngục tốt của nhà tù Giang Ninh không có nhiều kinh nghiệm đối phó với kiểu đánh bất ngờ này lắm, thứ hai lần này những người cướp ngục đều là những hảo hán tren núi. Đại thủ lĩnh bên đại ngục tham gia có tám người, trừ “Báo Tử Đầu” Lâm Phong, “Hắc Toàn Phong” Lý Quỳ, lần này đến đây, còn có “Bệnh Quan Sách” Dương Hùng, “Thánh Thủy Tương Quân” Đan Đình Oa, “Bát Tí Na TRá” Hạng Sung, “Phi Thiên Đại Thánh” Lý Cổn, “Trại Nhân Quý” Quách Thịnh và “Vân Lý Kim Cương” Tống Vạn…
Tám người này dẫn theo thủ hạ tinh nhuệ sát nhập trên đường đi, cho dù trong ngục tốt có cao thủ, dưới tình huống không đề phòng bất ngờ, cũng không chịu nổi mấy chiêu thức của mấy người Lâm Phong, Lý Quỳ, Dương Hùng. Hơn nữa Lý Quỳ vốn dĩ là ngục tốt Giang Châu, đối với chuyện trong ngục rõ như lòng bàn tay, mọi người trong nháy mắt đã đột nhập vào trong nhà tù, đến ngay cả những binh lính áp giải tù nhân, do bất ngờ không kịp phòng ngự, liền bị tách ra, chia đàn xẻ nghé.
Mà đến lúc này mới xuất hiện chống cự thật sự cũng đã muộn. Những binh lính áp giải tù binh này mặc dù là vừa mới từ tiền tuyến về, coi như rất có sức chiến đấu, nhưng bị xông giết đến tại các nơi ở nhà lao, cũng đã không thể ngăn được các hảo hán Lương Sơn bắt đầu thả tù phạm ra. Phạm nhân trong đại lao không ít, một khi bị phóng thích ra ngoài, trong thành sẽ trở nên hỗn loạn. Lý Quỳ sử dụng một cặp búa chém khóa, gặp người thì chém mở đường, mọi người mở đại lao ra, trong ngục đã hỗn loạn vô cùng, mà tận đến khi mở một nửa cửa đại lao, lại xuất hiện chuyện bất ngờ ngoài ý muốn.
Đó là một gã tiểu giáo trong quân được giao phụ trách, chừng hai mươi tuổi, dung mạo nghiêm trang tay cầm một cây thiết thương, dẫn theo ba gã binh sĩ từ trong hỗn loạn giết ra. Lúc này đám người Lý Quỳ hô lên:
- Hảo hán Lương Sơn tới cứu người, ai có chuyện bất công thì cùng theo chúng ta đi giết địch! Xong việc lên núi tụ nghĩa, uống bát rượu lớn ăn miếng thịt to!
Trong lao ngục này ngoại trừ những người lương thiện khiếp nhược, thì phần nhiều là những phạm nhân vốn là phạm vụ án lớn hoặc là những kẻ ngang ngạnh tàn ác, trong lòng biết lúc này ra ngoài lao thì cũng sẽ bị bắt trở lại, lập tức cầm lấy các loại binh khí gậy gộc cùng người của Lương Sơn quay giết binh sĩ ngục tốt.
Khi tiểu giáo kia xuất hiện, vài tên ngục tốt đã bỏ mạng rồi, tiểu giáo kia múa thương xông tới, hai tay cầm thương đâm quét, sau đó thiết thương vung múa như cuồng long vẫy đuôi đánh đao thương trong tay mấy người bắn ra, vài người ngã rầm rầm nện vào hàng rào nhà tù, rơi xuống, máu tươi từ thân thể tuôn ra, cả người co giật không còn khí lực để đứng lên nữa.