Nói không thể nghe rõ nhưng chuyện này đúng là đã rõ ràng. Đối với chuyện đúng sai, đến cuối cùng vẫn phải quy về thẳng thắn và thành khẩn. Bởi vì cho đến bây giờ, cũng chỉ có thể thừa nhận, chuyện này đã không nằm trong phạm vi mà hắn nắm được nữa, nếu như vậy, cũng chỉ cách tốt nhất là dứt khoát “cho con nhận cha”, ít nhất cũng đừng để cho các nàng ấy đừng vì mình lại phải chịu ép buộc trò khôi hài như vậy.
Đẩy cửa ra, mưa đã rất to. Bầu trời Giang Ninh tối om, xuống cầu thang, Hạnh Nhi và Quyên Nhi nhìn thấy hắn từ trên đi xuống đều bị giật mình, hắn nhẹ nhàng khoát tay áo, lập tức đẩy cửa vào. Trời tối như vậy nhưng không cầm theo đèn, trong phòng khách cũng tối, hắn đi qua gõ cửa phòng ngủ, bên trong vốn vẫn còn có vài tiếng động rất nhỏ, trong lúc nhất thời tất cả đều yên tĩnh, sau đó hắn lại gõ cửa.
- Ta muốn vào trong.
Nói một câu như vậy, hai tay hắn đã đặt trên cánh cửa, một tay đẩy vào, chỉ nghe thấy “két” mộ tiếng, then cửa đứt làm đôi, cửa từ từ mở ra. Hắn đứng lại mấy giây, rồi bước vào nhìn lướt qua bên kia, chỉ thấy trong bóng tối u ám. Vân Trúc đứng ở bên giường thẹn thùng ôm hai tay trước ngực, áo ngoài đã khoác nhưng dây cũng chưa thắt lại. Xem ra quả thật giống như là sau khi đã cởi trơn hết cả thì vẫn chưa hoàn toàn mặc quần áo vào tử tế, vô cùng quyến rũ. Tô Đàn Nhi đứng cách đó không xa nhìn về bên này, nói:
- Tướng công
Trong câu nói dường như có mấy ý cười nhẹ.
Hai mắt hắn nhìn, rốt cuộc vẫn phải quay đầu lại, sau đó từ trong phòng đi ra ngoài, đóng cửa lại. Vốn dĩ hắn cũng không muốn vào xem rốt cuộc là hai người nói chuyện những gì, lời nói lúc trước không thể xác định, nhưng lúc này rốt cuộc có thể xác định được rồi, tư duy của Đàn Nhi khác với những cô gái khác, đồng thời cũng trực tiếp rất nhiều, lúc trước chuyện nàng mang đuốc đi đốt lầu cũng có thể nhìn ra được.
Nàng mời Vân Trúc đến đây, không hề có đề cập đến chuyện liên quan đến mình hay là liên quan đến đứa nhỏ. Đương nhiên bản thân nàn cthiện lương không muốn làm tổn thương người ta. Nhưng trước sau lại đưa ra lời yêu cầu như vậy, xét về tâm lý thì con gái chỉ có hai loại, đơn giản là muốn biết chuyện mình đang quan tâm nhất trong lòng. Lúc trước hắn thấy nghi hoặc về việc làm của Đàn Nhi, hoặc cũng bời vì quan tâm quá lòng sẽ loạn, nhưng thực ra cũng không cần phải nghi ngờ.
Hắn ở trên lầu do dự một lúc, lại thấy phía dưới phát sinh nhiều chuyện. Hắn không biết trong phòng ngủ rốt cuộc Vân Trúc có cởi y phục hay không, hoặc là có xảy ra thêm nhiều chuyện rối loạn hơn không. Nhưng cơ bản, lúc Vân Trúc cởi áo, Đàn Nhi đã thực sự có những tin tức về nàng.