Về chuyện cho Nhiếp Vân Trúc đến Tô gia một chuyến, bản thân Vân Trúc vốn không để ý hoặc cũng có thể nói là bản thân nàng thản nhiên đối mặt nhưng Ninh Nghị ở bên này thì vẫn đang suy nghĩ.
Chuyện tình cảm và lý trí liên quan không lớn. Tuy trong lòng Ninh Nghị đã có quyết định nhưng quyết đoán chưa chắc đã xử lý chuyện này một cách hài lòng được. Đạo đức của người hiện đại có thể gây trở ngại cho hắn, huống hồ là kiếp trước hắn không có một chút thiên phú nào chuyện nào về phương diện “tình thánh”, khi gặp phải chuyện này hắn cũng có chút không thể nắm bắt nổi, ngay lúc này không thể tìm được cách giải quyết tốt nhất.
Chung quy cũng là có liên quan đến tính cách, cũng là vì kiếp trước bản thân không có tình cảm chân thành. Chính hắn còn chưa chắc đã nghiêm túc suy nghĩ, chỉ là trong đầu tự hỏi vấn đề này phải giải quyết như thế nào, nhưng đề điểm này Vân Trúc cũng đã nhìn ra. Nàng nghĩ đây là một mặt đáng yêu chân thành của Ninh Nghị, nếu như nói với hắn, không biết hắn có bật cười bất đắc dĩ được không, nhưng dù là thế nào thì Hạnh Nhi cũng đã đến tìm nàng. Ngày hôm sau, Vân Trúc cũng không nhắc đến Ninh Nghị.
Cẩm Nhi cũng bị nàng chặn miệng, sáng hôm nay chỉ trừng mắt nhìn hắn, nghĩ trong một chốc:
- Nương tử nhà ngươi muốn ức hiếp chúng ta, nương tử nhà ngươi muốn ức hiếp chúng ta...
Đối với quyết định đến nơi hẹn của Vân Trúc tỷ, thực ta trong lòng nàng cũng có vài phần không thể yên tâm. Một mặt không biết phải đối mặt với trận chiến này thế nào, hi vọng Ninh Nghị có thể tỉnh ngộ, biết nàng và chị Vân Trúc chịu ức hiếp. Nếu Vân Trúc bị sỉ nhục cũng được, sau này để Ninh Nghị biết được nhất định hắn sẽ cảm thấy vợ mình quá đáng.
Dù sao thì sự ăn ý của hai người cũng chưa đến được trình độ này, Ninh Nghị không thể nào lĩnh hội được ánh mắt của nàng, chỉ cảm thấy hôm nay Cẩm Nhi có vẻ khó chịu với hắn, đại khái là cuối cùng nàng cũng đã khôi phục được thái độ bình thường từ hôm trước, ý thức được chuyện này xét đến cùng vẫn phải tự trách mình.
Mãi đến chiều hôm nay hắn mới từ Văn Nhân Bất Nhị biết được hôm qua Hạnh Nhi đi tìm Vân Trúc, mơ hồ cảm thấy có vấn đề, vôi vàng quay trở lại, lúc này, Vân Trúc đã ngồi ở Tô gia nửa canh giờ rồi.
Trời vẫn nhiều mưa như vậy giống như là sắp mưa vậy. Mái hiên cao cao dài dài luôn khiến người ta có cảm giác u ám. Nhưng thỉnh thoảng có đứa trẻ hoặc người hầu từ phía trước đi đến, nói cười ầm ĩ vui đùa mới làm tan được cảm giác đó. Chỗ ở của Ninh Nghị trong Tô gia không lớn không nhỏ. Qua nhiều năm, có nhiều người ở, gạch xanh tường viện đã phủ rêu xanh luôn luôn mang tới một cảm giác có phong cách cổ xưa. Trong triều Vũ thương nhân không có địa vị, nhưng dù sao cũng có tiền, đến bây giờ, Tô gia đã mua chỗ ở nhiều lần, lại qua nhiều đời được xây dựng thêm, đến bây giờ cuối cùng mới có được cảm giác hưởng lạc.
Đường đi thật dài. Thỉnh thoảng cũng có người nhìn lại, ánh mắt thận trọng, thần sắc khác nhau, có những người đang nói chuyện, cũng vì thấy nàng có nha hoàn dẫn trước cho nên chỉ im lặng, ánh mắt thì tràn ngập sự cổ quái.
Tòa nhà và phong cảnh như vậy Vân Trúc chưa từng nhìn thấy, khi cha nàng còn chưa phạm tội, nàng vẫn còn là một tiểu thư. Ngay cả làm quan cũng chưa chắc đã giống có tiền giống như người buôn bán vậy, nhưng nàng cũng đã từng được cha mẹ đưa đi nhiều nơi, từng nhìn thấy nhiều phong cảnh như vây, cũng lờ mờ nhìn thấy lòng người phức tạp ẩn giấu trong những tòa nhà cao cửa rộng đó, nàng đã từng tự nhủ sẽ không bao giờ đi vào những nơi lớn như vậy... Nhưng nay tình lang của nàng lại ở một nơi như thế...