Hạ chí chưa đến nhưng không khí cũng đã có vài phần khí tức của mùa hè, lúc sáng nắng to xế chiều trời lại đầy mây. Những người đi trên đường Giang Ninh vội vội vàng vàng, bà chủ vội vơ quần áo phơi trong sân vào, đã lác đác có hạt mưa.
Trong Tô gia cũng là một vẻ lo lắng, tuy bề ngoài không nhìn ra nhưng bên trong áp lực đã bao phủ. Hôm qua Ninh Nghị đại náo một phen, hơn nữa người của Tô Dũ lại càng mượn chuyện để nói chuyện của mình, điều này có thể mang đến nhiều thay đổi, mà thay đổi này ngay từ đầu dù có rất nhiều suy đoán, nhưng khi bạo phát thì đều nằm ngoài dự đoán của mọi người. Sự cứng rắn kịch liệt của Ninh Nghị và việc Tô Dũ thu lại mạng lưới đánh cho đám người Tô Trọng Kham, Tô Vân Phương không kịp trớ tay, quyền lực của phòng hai phòng ba chắc chắn là phải giao ra rồi. Tô gia rất giàu có, cũng là muốn tập trung đến chỗ Đàn Nhi, nhưng Tô Dũ hạ quyết tâm nhanh như vậy, việc này đúng là bị ép ngay trước mắt rồi.
Tình hình trong Tô gia vốn tinh tế, chứ cũng không phải là thế cục chân vạc ba phần gì, lúc trước tuy phân thành ba nhà nhưng đại bộ phận quyền lực thực ra vẫn chưa phân tán. Làm ăn cũng được mà sản xuất cũng tốt, những người Tô Trọng Kham, Tô Vân Phương đều không có đủ sức mạnh và khí phách của mình, nhưng Tô Dũ định để cho bọn họ dời khỏi vũ đài Tô Gia, hoàn toàn quyết định địa vị chủ đạo của phòng lớn, từ nay về sau phòng hai phòng ba cố nhiên vẫn còn có sản nghiệp của mình, dù cho khai chi tán diệp, một chi của Tô Trọng Kham và Tô Vân Phương cũng không đến mức rời khỏi trung tâm biến thành bàng chi, nhưng trong một vòng lúc này, bọn họ thật sự là thua trận then chốt rồi.
Vốn là nghĩ, có lẽ phòng lớn huyết mạch loãng, mới giúp đám người ngu ngốc Tô Văn Hưng đời thứ tư của Tô gia có thể tái sinh người có trọng trách đủ để chống đờ nắm giữ Tô gia. Nhưng trước mắt Ninh Nghị, Tô Đàn Nhi lợi hại như thế, đối với bọn họ mà nói, hy vọng này cũng là vô cùng xa vời rồi.
Phòng hai phòng ba ý đồ trong thời gian cuối cùng này cũng có thể khiến cho Tô Dũ hồi tâm chuyển ý hoặc là tranh thủ thời gian hòa hoãn. Loại người chủ sự như Tô Dũ cũng đang suy nghĩ xem người nào của phòng hai phòng ba có thể bị loại khỏi đội ngũ cạnh tranh. Tình hình cũng không náo nhiệt, bây giờ trời đầy mây, chuyện phần lớn cũng đã lắng đọng không còn gợn sóng gió nữa, nếu là người ngoài, chi hằng ngày tiểu thương hộ đến Tô gia đưa đồ ăn hoặc nhận hương liệu cũng lờ mờ nhận ra không khí của Tô gia bây giờ và trước kia không giống nhau. Tình cờ hỏi ra, câu trả lời cũng rất mơ hồ, cũng bởi vì đa số hạ nhân của Tô gia cũng không nắm rõ được thế cục, không có gì ngoài người của phòng hai phòng ba nhân tâm hoảng sợ.