Gió đêm thổi, đèn lồng loạng choạng dưới mái hiên. Gió cuối xuân không có cảm giác mát mẻ mà ấm áp khiến người ta thoải mái. Ninh Nghị mở cửa sổ phòng để cho không khí thổi vào phòng, sau đó múc thêm một bát canh cho thê tử uống.
Chuyện lúc trước mới xảy ra trong chốc lát, trong bóng đêm, các căn phòng của Tô gia đều bị chấn động. Nhưng nàng cũng không vì chuyện này mà tra hỏi Ninh Nghị mà chỉ cúi đầu uống canh hoặc là dùng ánh mắt như sắp khóc để nhìn Ninh Nghị. Nhưng lúc đó hắn cũng không hiểu là rốt cuộc trong lòng nàng đang nghĩ gì.
- Vị Nhiếp cô nương kia đã quen biết từ rất lâu trước kia, lúc đó cô ấy xe bán bánh trên một chiếc xe với lão Tần ở trong thành. Khang phò mã cũng biết cô ấy, sau đó thì mở tiệm, cũng là do ta đưa ra chủ ý...
- Ừ
Hai vợ chồng đại để chỉ nói chuyện đến đây, chuyện này dù sao cũng càng giải thích càng phiền phức. Một lát sau Tiểu Thiền đưa đứa trẻ đang ôm đến để Đàn Nhi cho bú sữa, cũng nhìn Ninh Nghị với ánh mắt phức tạp. Đứa bé bú được một nửa, có lẽ cảm nhận được tâm trạng của người lớn ở trong phòng liền khóc oe oe. Tiếng khóc này làm bầu không khí hòa hoãn lại, ba người thay nhau bế đứa bé dỗ dành, nó mới dần thôi khóc, đặt ở trên giường khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào của nó hiện dưới ánh đèn, lặng lẽ và yên tĩnh chìm vào trong giấc ngủ.
Đối với Ninh Nghị mà nói, chuyện này phát sinh làm hắn không kịp trở tay, nhưng tất cả cũng không phải không ý nghĩa. Lên Kinh thành cũng được mà ở lại Giang Ninh cũng được, trước sau gì cũng có một đám “Người trong nhà” đã không có năng lực dồng thời thất bại có đủ “đâm dao sau lưng”, đều là hành vi mà hắn khó có thể chịu được. Đương nhiên, muốn nói hắn thật sự trở mặt trực tiếp quyết một phen sống mái với Tô gia, đương nhiên cũng là rất khó. Nhưng sớm hay muộn cũng phải có một lần cảnh cáo như vậy, nếu lại có chuyện như thế xảy ra, hắn mới thực sự xuống tay được, mà sau lần cảnh cáo này, những chuyện tương tự đúng là vẫn khó có khả năng giảm bớt thậm chí ngăn chặn được. Dù sao nếu hắn thật sự tham dự vào tầng cao của đấu tranh chính trị mà lại có một đám ngu xuẩn phía sau như vậy, vậy căn bản là lấy tính mạng cả nhà ra đùa giỡn rồi.
Mà ở trong chuyện này, lấy được lợi ích nhiều hơn, sợ rằng chính là Tô Dũ cùng với toàn bộ Tô gia. Nếu như biến Tô gia thành một xí nghiệp, đến lúc này, rõ ràng là đã là thời kỳ chuyển đổi hình thức rồi. Lúc trước vì tuyển người nối nghiệp mà để cho ba phòng làm theo ý mình, làm ra công trạng, nhưng tới lúc này, quyền lực của ba phòng lại phân tán, rất bất lợi cho Tô Đàn Nhi. Trong thời gian này ông cụ muốn đánh cho mấy thế lực không phục Đàn Nhi một trận, nhưng dù sao vẫn là trị ngọn mà không trị được gốc.