Vừa nói chuyện, hắn vừa chậm rãi xoay cái ghế dựa nửa vòng rồi ngồi xuống. Bị mọi người nhìn chăm chú, giống như tam đường hội thẩm hoặc là trong cục diện bị một đám người vây xem, nếu là người bình thường chỉ sợ tuyệt đối không lựa chọn ngồi một chỗ như vậy. Nhưng khi Ninh Nghị mở miệng nói về chuyện Ô gia, mọi người vẫn dỏng hết tai lên để nghe. Dù sao đây cũng là cục diện nguy hiểm nhất trong những năm gần đây mà Tô gia gặp phải, cũng là một lần rõ ràng nhất mà Ninh Nghị thể hiện sự sắc bén của mình ở Tô gia, ít nhất là trong phạm vi mọi người có thể tiếp xúc.
Ninh Nghị ngồi đó như đang đối mặt với toàn bộ thế giới, nhìn bốn phía xung quanh, ánh mắt trở nên lạnh lùng, nghiêm khắc, khi quét đến trên mặt Tô Văn Hưng với dừng lại.
Hắn hơi lắc đầu, nở một nụ cười châm chọc.
- Họ hỏi ta … Nếu Ô gia đoàn kết lại, thà rằng chịu mạo hiểm chết hết cả nhà cũng không để cho Tô gia chúng ta chiếm tiện nghi, ta phải làm thế nào …
Trong phòng lớn, Ninh Nghị nói ra vấn đề này tuy rằng khiến nhiều người ở đây không hiểu ra sao cả, nhưng ở một khía cạnh nào đó, đây cũng được cho là lớn tiếng dọa người. Sinh ra trong nhà thương nhân, mọi người hoặc ít hoặc nhiều đều có một phần hứng thú đối với việc làm ăn buôn bán. Lúc đó, sau khi sự kiện Hoàng thương bị vạch trần, mọi người cũng không tránh khỏi tự đặt bản thân mình vào trong cuộc, giả tưởng nếu mình ở vị trí của Ninh Nghị thì như thế nào, hoặc là giả tưởng nếu mình ở phía đối lập với Ninh Nghị thì như thế nào. Giả tưởng như vậy luôn không cần phải chịu trách nhiệm.
Thậm chí đối với một số người trong Tô gia, trong tình huống lúc trước, nếu Ô gia có thể hơi chống đỡ mọi việc đều có thể tìm được phương pháp phá vỡ cục diện. Dù sao nghe nói nguy hiểm xét nhà diệt tộc đúng là rất đáng sợ nhưng tỷ lệ cũng không lớn. Vậy mà Ô gia không ngờ lại thỏa hiệp, chỉ có thể chứng minh rằng Ô gia không có tinh thần tiến thủ giao tranh … Sự việc này còn cái gì nữa chứ? Ngay cả một kẻ ở rể đều có thể tranh đấu được ăn cả ngã về không đến mức này, Ô gia thì ngay cả chút cả gan đều không có. Nếu để hắn may mắn lật ngược tình thế, thực sự không biết bọn họ làm sao mà trụ nổi ở vị trí đứng đầu ngành vải.
Từ một trình độ nào đó, mọi người đương nhiên đều có ý nghĩ rằng Ninh Nghị còn có hậu chiêu. Những hậu chiêu này phần lớn đều tàn nhẫn, độc ác, trong lòng mọi người cũng đều tự tưởng tượng rất nhiều. Bởi vậy khi Ninh Nghị đặt ra vấn đề này, không ít người đều muốn nghe được đáp án, đều trao đổi ánh mắt hoặc châu đầu ghé tai. Đám người Tô Văn Hưng đương nhiên không muốn hắn chuyển đề tài, liền quát lên: