Cẩm Nhi ở bên kia quay sang oán hận nhìn Ninh Nghị nói:
- Kích động cái gì chứ, các mụ, các mụ ấy … Hừ … Rồi lại quay đầu đi.
Trên thực tế, chỉ sợ lúc này trong lòng Nguyên Cẩm Nhi cũng không biết là hận cái gì.
Những nữ nhân kia, mà hết thảy căn nguyên đều là do Ninh Nghị. Nhớ lại trong trận hỗn loạn đó, mình bị đánh cho thảm như vậy không ngờ lại chỉ khóc lóc. Ngày thường lý tưởng rất tốt đẹp nhưng đến thời khắc mấu chốt lại không thể bảo vệ tốt Vân Trúc tỷ. Ninh Nghị thì chỉ lắc đầu nói:
- Không có việc gì, ta sẽ xử lý tốt, sẽ không có chuyện gì nữa đâu. Tin tưởng ta đi, tuy lần này quả thật hơi trở tay không kịp …
Hắn đi tới vỗ vai Nguyên Cẩm Nhi:
- Là ta sai, được chưa? Ta đi trước, ngươi … ở lại với Vân Trúc nhé.
- Cút đi!
- A!
- Huynh đừng … Làm quá mức vì bọn muội … Bọn muội không có việc gì.
Vân Trúc nghiêm túc căn dặn.
- Ừ, ta có chừng mực.
Trong tiểu lầu vẫn lộn xộn một mảng nhưng lúc này Ninh Nghị không thể ở lại giúp các nàng thu dọn, sửa sang. Cũng may Nhị Ngưu chỉ bị thương nhẹ, không có gì trở ngại, Khấu nhi cũng bị chút thương nhẹ trong lúc hỗn loạn. Ninh Nghị nhìn qua một chút, quay người đi ra.
Văn Nhân Bất Nhị cũng đi tới hỏi:
- Náo loạn lớn thế này cơ à? Sự việc cũng quả thật khiến y không ngờ.
- Phiền phức ở đây tìm hai người giúp xem qua một chút, đừng để lại xảy ra việc thế này nữa.
- Không thành vấn đề. Hiện tại ngươi phải đi về à?
- Dù sao cũng không thể ở lại được mà.
Ninh Nghị cười cười:
- Loại chuyện này cũng phải xử lý sớm một chút.
- Có muốn … Phò mã phái người đi cùng ngươi không?
Ninh Nghị lắc đầu:
- Không cần, gia sự thì cứ cố gắng khống chế trong phạm vi xử lý của mình đi. Còn quan hệ khác thì … Có thể ép người, ta cũng sẽ dùng, nhưng không cần thiết phải thực sự đưa ra. Nếu phải thực sự đưa ra, sự tình sẽ càng phức tạp.
- Ngươi biết chuyện này có thể lớn cũng có thể nhỏ, ngươi trở về sẽ ăn nói như thế nào?
- A, chẳng lẽ Tô gia còn lợi hại hơn Lâu gia được sao?
- Có thể, dù sao ngươi cũng là kẻ ở rể!
Ninh Nghị bật cười:
- Tất cả mọi người đều cảm thấy ở rể phải thế này thế kia, nói thật nhé, cho đến tận bây giờ ta vẫn không thèm để ý, hoặc là cũng vì muốn làm nhạt quan hệ với họ cho nên lúc trước mới không thích đi gặp gỡ, giao lưu … Không vấn đề, trên đời này vẫn là tình thế mạnh hơn người. Bọn họ nghĩ rằng ở rể là tình thế của ta, ta cũng nên một lần thực sự nói cho họ biết tình thế của họ là cái gì … Vốn nghĩ lần này chúng ta trở về, ông cụ đã xử lý xong hết chuyện nhà rồi, bọn họ nên hết hy vọng, không ngờ vẫn đi đến bước này …