Khi nghe Quyên Nhi nói chuyện thì Tiểu Thiền đang ở trong nhà thay tã lót cho đứa bé mói sinh. Nhìn vẻ mặt Quyên Nhi, thực sự là hơi bị dọa sợ.
Sợ rằng tạm thời cũng chỉ có thể nói sự tình với nàng, hiện tại nói với Hạnh nhi tỷ cũng không có tác dụng gì, mà ngay lúc này cũng không thể đi báo với tiểu thư được. Tiểu Thiền có chút không tín, trong lúc nhất thời, đầu óc hơi mơ hồ, nhưng Quyên Nhi luôn không nói gì nếu không nắm chắc. Cho dù tạm thời căn bản không thể suy xét vấn đề thì hai người cũng vẫn có phản ứng theo bản năng: đi về phía cửa ngách Tô phủ, ý đồ tìm Ninh Nghị trờ về.
Tiểu Thiền biết Ninh Nghị đi đâu nhưng lúc này cũng không biết là nên đi bộ trên đường tìm hay lấy một chiếc xe ngựa để đi. Trên đường đi, Tiểu Thiền suýt nữa phát khóc.
Trẽn đường trở về, Ninh Nghị thấy hai thiếu nữ vừa mới ra khỏi cửa.
Tiểu Thiền vừa nhìn thấy hắn liền ngây ngẩn cả người, vẻ muốn khóc, quay đầu đi một bước rồi mới quay lại. Quyên Nhi cúi đầu đứng ở một bên. Tình hình có chút quỷ dị.
Ninh Nghị cũng nháy mắt đứng lại ở đó. Lúc này trong lòng hắn đương nhiên cũng có việc, cũng hiểu được ý nghĩa ánh mắt của đám người Tô Văn Hưng nhìn hắn hôm qua, nhưng lúc này mới bắt kẻ theo dõi thì có lè cũng sè không xảy ra chuyện gì, bời vậy không hiểu được tại sao Tiểu Thiền và Quyên Nhi lại phải như vậy. Một hồi lâu sau, Quyên Nhi mới lén kéo tay áo Tiểu Thiền. Ninh Nghị mở miệng hỏi:
- Làm sao vậy?
Tiểu Thiền nắm chặt hai tay đứng đó, cúi đầu một lát mới nhìn thắt lưng Ninh Nghị, nói:
- Cô gia, bọn họ nói, bọn họ nói...
Nàng nói được mờ đâu rồi mãi không nói được tiếp. Quyên Nhi giơ tay chọc chọc vào eo nàng, Tiểu Thiền mới nhìn Quyên Nhi rồi nói tiếp:
- Bọn họ nói, cô gia có nuôi nữ nhàn ở bên ngoài, là một là một kỳ nữ hoàn lương, tên là Nhiếp Vân Trúc. Cô gia
Nàng ngẩng đầu nhìn Ninh Nghị, trong mắt đầy vẻ dò hỏi và tìm tòi nhưng có vẻ lại sắp chảy nước mắt. Ninh Nghị trầm mặc nhìn nàng, lại nhìn Quyên Nhi, hỏi:
- Sau đó thì sao?
- Bọn họ gọi mấy đường tẩu, biểu cô (chị họ, cô họ) của phòng hai, phòng ba, muốn đám nữ nhàn đó muốn đi tìm Nhiếp cô nương để gây sự. Quyên Nhi đại khái hiểu được tâm tình phức tạp lúc này của Tiểu Thiền liền hoi ngẩng đầu lẽn, vẻ mặt hơi sợ hài, bổ sung:
- Nhưng thật ra không đi quấy rầy tiểu thư!
- Đúng là hiếm khi làm được chuyện thông minh thế này.
Ninh Nghị nghe xong không khỏi bật cười nhưng chỉ lướt qua trong giây lát. Hắn vỗ vai Tiểu Thiền, một tay ôm lấy nàng. Lúc này vẫn đang ở cửa ngách nhà, Tiểu Thiền liền đỏ mặt. Ninh Nghị nói:
- Mọi người về trước đi. Ta biết rồi.
Hắn trờ lại Tô phủ, dắt một con ngựa, đi về phía sông Tần Hoài. Tiểu Thiền và Quyên Nhi cùng ờ cửa nhìn. Đến lúc này, các nàng cũng vẫn không hiểu sự việc sẽ biến thành thê nào nữa Đôi với Vân Trúc và cẩm Nhi mà nói, sự tình cũng là thình lình xảy ra. Giữa trưa hôm nay, các nàng mới từ Trúc Ký trờ về. Cuộc sống của hai người vẫn luôn thanh tịnh.
Lúc này, trong nhà cũng không có người nào khác. Nha hoàn Khấu Nhi của cẩm Nhi, nha hoàn Hồ Đào của Vân Trúc và tướng công Nhị Ngưu, tổng cộng cũng chi năm người.
Thường ngày, Nhị Ngưu vẫn làm các công việc nặng ở đây rồi cùng thê tử (Hồ Đào) trở về nhà cách đó không xa. Hôm nay mặc dù y không trở về nhưng khi hơn hai mươi người đột nhiên đánh tới cửa, năm người có chống cự lại một chút kỳ thật cũng không làm nên cơm cháo gì.
Trừ đám phụ nhân, nữ tử (đàn bà, con gái) của phòng hai, phòng ba, đi theo còn có mấy tên gia đinh của Tô gia. Khi đám người bỗng nhiên xông tới thì Nhị Ngưu đang ở phòng bếp liền buông dao chẻ củi, cầm lấy một cây gỗ muốn phản kích nhưng lập tức bị đánh gục trong vũng máu. Khi tiếng thét chói tai và tiếng khóc của nữ tử vang lên thì cả Vân Trúc, cẩm Nhi và tất cả những người khác đều như đang trong mộng.
Nữ tử của nhà chỉnh thê đi tìm nữ nhân mà nam nhân nhà đó nuôi ở bên ngoài để gây sự, đây là việc làm chính nghĩa một cách thiên nhiên ở niên đại này. Cho dù có lên công đường cũng sè không có lão gia nha môn nào ủng hộ loại nữ nhân như Vân Trúc, Cẩm Nhi trong những sự việc gia đình thế này. Cùng lắm thì họ sẽ nói là nam nhân này thật sự ngu xuẩn, vốn là một việc phong lưu mà lại để lộ dấu vết. Đối với Vân Trúc mà nói, có một số việc có lè nàng đà chuẩn bị tâm lý từ lâu, có lê cũng đà từng thấy những chuyện tương tự, nhưng khi chính mình ở trong hoàn cảnh đó thì ngay từ đầu đà ngờ ngàng không biết nên làm gì. Nhìn thấy đám nữ nhân như hùng thần ác sát tràn vào, hùng hùng hổ hỗ, xô xô đẩy đẩy, trong tàm nàng đại khái hiểu là chuyện gì nhưng phần nhiều là đầu óc trống rỗng, không biết phải làm sao.
Nàng nhớ được rằng mình đại khái kêu lên một tiếng "Cẩm Nhi", cẩm Nhi cũng kêu lẻn một tiếng "Các ngươi làm gì?". Tiếp đó sự việc trờ nên hỗn độn. Vô số thanh âm vang lên bên tai nàng, có người túm tóc nàng, có người muốn đánh nàng. Trên mặt nàng hình như trúng hai đánh nhưng nàng cũng không rõ ràng lắm. Trên cơ thể nàng không còn cảm giác gì nữa. Thậm chỉ có người muốn xé y phục của nàng, nàng cũng chi có thể ôm chặt lấy mình. Nàng muốn tìm cẩm Nhi nhưng cẩm Nhi đà bị tách rời ra.