Thẻ tử gần sinh nở, các loại chuyện trong nhà nói nhiều thực ra cũng không nhiều lắm. Khi nghe được tin tức Minh Chủ Bách Đao Minh Trình Liệt bị diệt môn, Ninh Nghị mới vừa rồi đang phỏng đoán ánh mắt cổ quái của đám người Tô Văn Hưng, sau đó thì hơi hơi sửng sốt.
Bách Đao Minh cũng được coi là một bang phái khá có quy mô tại vùng Giang Ninh, cũng là một chi tay chân phía sau của Tô gia, chủ yếu là đứng sau lưng phòng lớn Tô gia, tuy rằng sau này đà từng trải qua những trận thế giang hồ tại Hàng Châu, Ninh Nghị cũng không có nhiều cảm giác đối với loại bang phái cảu kết với thương hộ thân hào chiếm giữ một vùng đi thu phỉ bảo hộ như Bách Đao Minh, nhưng dù sao bên mình đà có một đội ngũ tay chân như vậy, một khi Bách Đao Minh đổ, chỉ sợ Tô gia cũng sẽ mất công sức và tiền tài để đi tìm một đội ngũ khác.
Đối với Ninh Nghị, ý nghĩa trong lòng cũng chi gần như thế, đối với Bách Đao Minh hoặc là Trinh minh chủ kia, Ninh Nghị và bọn họ dù sao cũng qua lại không nhiều lắm, nhiều nhất là chi gặp mặt có hai lần, cũng từng mấy lần chẳng biết xấu hổ mà tự giới thiệu.
Chuyện giang hồ báo thù, lúc nào cũng xảy ra, Ninh Nghị cùng sè không nghĩ cái chết của Trình liệt có quan hệ với mình, trong lòng mặc niệm một lúc, thở dài, chi thế thôi.
Mà ở trong nhà có quan hệ khá tốt với Trình Liệt chính là nhạc phụ Tô Bá Dung, ngoài ra, cũng có nha hoàn Quyên Nhi xưa nay khá ít nói xưa nay vẫn đi theo Tô Đàn Nhi thinh thoảng cũng có tiếp xúc, và còn có cả đám người Cảnh hộ vệ nữa. Nghe nói sau nghe biết tin dữ, tâm trạng của Quyên Nhi khá sa sút, Ninh Nghị an ủi vài câu, khi tình trạng ổn định, Tô Đàn Nhi nói với Ninh Nghị:
- Tướng công, cha muốn đến đó, chàng mang theo Quyên Nhi đi đến đó cùng để xem thế nào, trong nhà có nhiều người, thiếp không sao đâu. Nếu sinh con, thiếp sè cho người đi tìm mọi người về, huynh cùng có thể về kịp.
Dù sao cũng là thảm kịch diệt môn, Ninh Nghị gật đầu, đồng ý, sau đó lại an ủi Quyên Nhi:
- Tuy rằng chuyện giang hồ báo thù không phải là kỳ lạ gì, gần đây thế cục rung chuyển, nhưng trị an của Giang Ninh vẫn rất tốt, việc này thật sự khá rầm rộ, quan phủ sẽ không ngồi yên đâu. Ta cũng đã nhờ người đến hỗ trợ điều ứa rồi.
Chuyện như này dù sao cũng không quá lớn, đối với ánh mắt có chút kỳ lạ vừa rồi của đám người Tô Văn Hưng, Ninh Nghị ném qua sau đầu rồi, dù gì một khoảng thời gian gần đây, cuộc sống của phòng hai phòng ba không rất tốt. Tô Văn Hưng là con trai của Tô Trọng Kham, lúc Ninh Nghị và Tô Đàn Nhi không ở đây, phòng hai phòng ba đã gây nên chút gợn sóng, phái trai tráng là do y dẫn đầu, hôm nay Tô Đàn Nhi và Ninh Nghị trở về, Tô Dũ bắt đầu gây bào, một vài thứ mà phòng hai phòng ba ăn vào phải nhổ ra, tuy rằng lợi nhuận buôn bán của phòng hai phòng ba lời hơn trước khi Tô Đàn Nhi và Ninh Nghị đi, nhưng ăn vào bụng cái gi cũng phải lấy ra một phần, dù gi cũng khiến người khác khó chịu, huống chi lại là tổn hại thể diện.
Vì vậy chạng vạng hôm nay, cùng Quyên Nhi đi đến hiện trường Bách Đao Minh bị diệt môn, Ninh Nghị tiện đường ghé đến chỗ Văn Nhân Bất Nhị tại Giang Ninh, nhờ bí mật điều tra rốt cuộc nhân vật giang hồ nào đà động thủ.
- Ngoài ra... gần đây hình như có người đang theo dõi ta... Ninh Nghị nói.
- Không có đâu, bên ngoài có cơ sở ngầm. Ngươi vừa trờ về... hẳn là không có đuôi theo mới đúng, hơn nữa đây là Giang Ninh...
- Có thể là ta lầm. Lúc ở Hàng Châu đã luyện cảnh giác thành thói quen rồi, bây giờ vẫn chưa thả lỏng được. Dù là người bên Hàng Châu hận đến mức nào, lúc này Phương Lạp đang trong tình trạng nước sôi lửa bỏng, cũng không đến mức tìm ta động thủ... Hài, cần một bác sĩ tâm lý rồi...