Mưa xuân tí ta tí tách rơi bên ngoài cửa sổ, giữa tháng ba, nước sông Tần Hoài cũng dần dâng cao. Trận mưa này tới gấp, mấy con vịt đang sùng sục trên bề mặt có chút chật vật, nha hoàn Khấu Nhi ở bên ngoài thu cất quần áo, Nguyên Cẩm Nhi đứng ở bên sân phơi dùng một cành cây chọc tới chọc lui, sau đó quay lại nhìn thuyền hoa đi qua sông.
Trước cửa sổ thuyền hoa mở rộng, bên trong có tiệc rượu ca múa, các cô nương và tài tử bị tiếng mưa to làm kinh động chạy ra trước cửa sổ để xem, cũng có chút trêu đùa nhau vài câu. Nguyên Cẩm Nhi tựa vào lan can nhìn một cảnh tượng này, chỉ lát sau, Vân Trúc cũng tới ngắm mưa, gió thổi làm tóc hai cô gái tung bay, cũng thu hút ánh mắt của vài tài tử ở trên thuyền nhìn sang bên này, đồng thời cũng nghênh đón vài ánh nhìn đối địch của mấy nữ tử.
Nguyên Cẩm Nhi giữ tóc, bĩu môi khẽ hừ một tiếng, kéo Vân Trúc quay lại trong phòng, chỉ mở một bên cửa sổ để nhìn mưa.
Đây là gian phòng của Vân Trúc, trên giường đặt đồ may vá thêu thùa cùng một số quần áo đồ dùng hàng ngày, rõ ràng là trước đó vừa đi ra ngoài. Vân Trúc đang ngồi ở chỗ này may vá sửa chữa. Đây là một vài quần áo cũ và đồ dùng hàng ngày của đám nhỏ được thu dưỡng, có vài cái bị hỏng, rách, Vân Trúc không có việc gì, cầm về khâu vá một chút.
Cẩm Nhi lại không hề có "trình độ" về khâu vá này, đây không phải là vấn đề tính cách, mà là chưa từng học bao giờ, nữ tử thanh lâu học chính là khúc nghệ vũ đạo, đủ các loại kỹ xảo lấy lòng nam nhân, buổi tối nếu có xu hướng may vá y phục cho khách nhân hoặc là để chuộc thân lập gia đình, các ma ma ngược lại cũng không cấm học, nhưng cũng sẽ không hết lòng dạy các cô. Vân Trúc thì khác, nàng biết, là trước đây từng làm tiểu thư nhà quan đã được học rồi.
- Vốn đang muốn đi bên Thanh Uyển, không ngờ trời lại mưa, thật là buồn chán quá.
Nguyên Cẩm Nhi uể oải ghé vào trên ghế buồn chán nói.
- Buồn chán thì vá sửa y phục với tỷ.
- Không đâu.
Nguyên Cẩm Nhi không quay đầu, cười nói, chẳng chút xấu hổ gì. Vân Trúc cười cười, ngồi lên giường cầm đồ may vá lên, nàng mặc y phục thanh lịch, thân hình mềm mại, dựa vào bên giường giống như một bộ bức tranh mỹ nữ. Cẩm Nhi nhìn một lúc, lại có chút buồn chán, đứng lên, uống trà, đi qua đi lại ồn ào, đem đàn tranh ra gẩy vài cái, cuối cùng lại không thạo, sau đó lại ôm tỳ bà, ngồi bên cửa sổ, huyền âm khẽ lay động.
"Cổn cổn trường giang đông thệ thủy (1)
Lãng hoa đào tận anh hùng
Thị phi thành bại chuyển đầu không
Thanh sơn y cựu tại, kỷ độ tịch dương hồng … "
Tuy khúc nghệ là sở trường của Vân Trúc, nhưng tùy ý hát lên, tiếng ca của Cẩm Nhi cũng uyển chuyển du dương không mất đi vẻ tươi tắn. Vân Trúc chau mày liếc nhìn nàng một cái, Cẩm Nhi cố hát thiếu đến một nửa, hát đến câu "bạch phát ngư tiều" thì dừng lại, phần sau lại biến thành tiếng lầm thầm tự thêm thắt. Hát xong, ôm tỳ bà liếc nhìn Vân Trúc:
- Vân Trúc tỷ, tỷ không thấy buồn chán sao?
- Sao phải buồn chán? Vân Trúc cắn đứt sợi chỉ, thay một y phục khác.
- Cả ngày cứ im lặng cũng rất buồn chán nha, Vân Trúc tỷ, tỷ vẫn lại luôn thích âm nhạc mà …
- Muội buồn chán thì chúng ta đánh song lục vậy, gọi Khấu Nhi đến nữa.
Vân Trúc cười nói.
- Cả ngày chơi cái đó cũng chẳng hay nữa.
Cẩm Nhi lắc đầu, đặt tỳ bà xuống, đi tới bên giường thu dọn y phục đã được Vân Trúc vá xong, sau đó giang hai tay nằm lên giường. Một lát sau, hỏi: