Mùa xuân tháng ba, chim én bay lượn, muôn hoa đua nở, thành Giang Ninh đón nhận một mùa xuân tuyệt đẹp.
Thanh Minh đã qua, Cốc vũ chưa đến, những ngày mùa đông giá rét đến lúc này đã hoàn toàn rời xa, muôn hoa nở rộ, nước sông Tần Hoài cũng ấm lên, thời tiết khá thuận lợi để ra ngoài thành đạp thanh, toàn bộ vùng Bạch Lộ Châu này ngày đều có nhiều người hội tụ, những thi sĩ, văn nhân thường xuyên tụ họp không ngừng, đây là thời điểm thích hợp nhất sau khi qua tết âm lịch, nguyên tịch để mọi người tụ tập vui chơi, du ngoạn, ngay cả khi thời tiết xấu, mưa xuân kéo dài thì người ta vẫn luôn tìm ra vườn có cảnh đẹp, ngâm thơ giao hữu, ngắm những hạt mưa xuân vươn đọng trên những cành cây xanh biếc, có thể sẽ là ý tưởng để làm thơ, đi cùng người phụ nữ mình yêu mến sẽ tạo nên cảm hứng bất tận cho một giai thoại tình yêu.
Tháng này cũng là thời gian Giang Ninh náo nhiệt nhất, cảnh vật Tần Hoài vàng rực khắp nơi, mùa đông đã qua, vạn vật như được tái sinh, đấy là thời gian ai cũng thích thú. Nhất là miếu Khổng Tử, ngõ Ô Y là nơi được chú ý nhất, Thanh lâu sở quán chính là trung tâm để văn nhân tụ hội, thương nhân đón khách, quan viên lui đến, nơi này mười trượng nhuộm đẫm phàm trần thế tục, tạo nên một diện mạo đặc trưng của Giang Ninh.
Sau khi phía nam Hàng Châu được Đồng Quán thu hồi, kinh tế Giang Nam vốn chịu ảnh hưởng bởi loạn Phương Lạp lại lần nữa khôi phục trở lại. Trước đó Giang Nih cũng bị ảnh hưởng tương đối, lúc này Hàng Châu được được thu hồi, tuy nói nắm giữ Hàng Châu, hệ thống nền kinh thế Giang Nam cũng thật sự chưa có sự biến đổi nhiều lắm, nhưng loạn cục này đối với một số thế gia, thương nhân lớn thì lại là cú sốc lớn, trong bao việc còn dở dang, càng khiến cho nhiều người có cơ hội xuất đầu, mới cũ thay đổi ngược lại đã rót vào một sức sống mới cho hệ thống kinh tế, ít nhất vùng Giang Ninh những thương gia Nam Bắc thường lui qua, điều này đã thu được lợi ích đáng kể.
Ninh Nghị không tham gia vào những chuyện này.
Sau khi từ Giang Ninh trở về, chuyện quan trọng nhất kỳ thật vẫn là chuyện Tô Đàn Nhi yên tĩnh dưỡng thai mà thôi. Ở Hàng Châu cả nhà gặp tai ương loạn lạc, đến lúc này xem ra thật ra chấn động đó chỉ như tôm tép nhãi nhép, khi Ninh Nghị và Tô Đàn Nhi trở về, bên phòng lớn cũng đã thu lại được đất bị mất. Đương nhiên, phòng hai phòng ba vẫn như cũ có ý tưởng “mọi người đều là người một nhà, ngươi có thể làm gì được ta” này tồn tại, loại người này rơi vào tay Tô Dũ, chỉ sợ không còn quả ngon để ăn.
Đối với chuyện này, sau khi về nhà vài ngày, đầu tiên là Tô Bá Dung đã bắt đầu hành động, sau đó tìm đến lão thái công Tô Dũ và một nhóm lão trong tộc nói chuyện, toàn bộ thế cục Tô gia như mạch nước ngầm, bắt đầu chuyển động âm ỉ không ngừng làm mọi chuyện náo loạn, đã sơ bộ hình thành căn cơ hoàn cảnh của hậu cung, chẳng qua Tô Đàn Nhi không tham gia trong đó, nàng đã có bầu chín tháng, tháng cuối cùng muốn được yên tĩnh dưỡng thai, cho dù muốn quản nhiều việc nhưng Ninh Nghị cũng không cho phép.