Dòng nước lững lờ trôi, bóng đêm yên ắng, xa xa đèn đuốc kéo dài, mười dặm vàng nhạt, sông Tần Hoài chảy quanh thành thị một hình ảnh rực rờ lung linh, các mái hiên lầu gác san sát nhau tiếp nối kéo dài mở ra, một nhánh sông thì giống như kim long chiếm cứ mặt đất, tạo nên một Giang Ninh phồn hoa. Thế nhưng ở ngay bên dòng chảy chính, tất cả lại có vẻ an bình, bởi không phải là dòng chảy chính, hai bên dường thủy gần ngoại ô khai phá cũng chưa có nhiều, thỉnh thoảng mới có phòng xá, trang viên lốm đốm ánh đèn đuốc. Thuyền hoa dạo trên sông Tần Hoài khi nào nhàm chán mới qua bên này, trong bóng đêm giống như những cung điện nho nhỏ di chuyển, lướt qua tiểu lâu gần đó, đèn đuốc chiếu phủ lên Bình đài của Tiểu lâu, sau đó dần dần xa hơn, để lại đèn lồng nho nhỏ, chiếu sáng giữa vùng này.
Sau khi huynh đi, Minh Nguyệt Lâu đóng cửa trước tiên, chúng ta mua mấy
nhà trọ cũ chung quanh, thực ra hai nhà ngay sát vách cũng không muốn bán, liền mời bọn họ cùng làm, sau là Minh Nguyệt Lâu, tiếp đó là Thanh Uyển...
Gió đếm thổi đến, vang lại tiếng nói dịu dàng của Vân Trúc và tiếng nước chảy. Đèn đuốc mờ mờ, trên Bình Đài có vẻ u ám. Dù sao xa cách đã quá lâu, giữa Ninh Nghị và Vân Trúc lại đều không phải là hai người xa lạ, ở một chừng mực nào đó chi có thể dừng lại ở sự mờ ám và ra vẻ tự nhiên. Sau khi xa cách gặp lại trong tiểu lâu, thực ra có rất nhiều điều muốn nói, cũng bởi có quá nhiều điều để nói nên không biết bắt đầu từ đâu, dù sao cũng còn có một Nguyên cẩm Nhi chèn ở giữa. Hồ Đào và Khấu Nhi không còn ở đây nhưng thỉnh thoảng vẫn đến cùng ở trên Bình đài. Đi treo đèn lồng nhỏ lên, Vân Trúc rốt cuộc lặng lẽ đối mặt với tâm tình phức tạp, đợi cẩm Nhi trở lại trong lầu nói là chuẩn bị trà bánh thay quần ào, nàng mới khẽ khàng nói đến sự phát triển của Trúc Ký. Thật ra, cũng là thể hiện sự thất thường trong lòng. Ninh Nghị tim một cái ghế ngồi xuống, thấy nàng nói đến đây, thinh thoảng cúi đầu, thinh thoảng cười cười, nữ tử mặc trang phục nam nhân
nhưng không che giấu được tư thái ưu mỹ, khí chất nhã nhặn lịch sự, trong lòng nghĩ nếu bản thân mình thật sự là tài từ, lúc này nói không chừng phải cầm cây quạt theo mới hợp với bầu không khí này, nghĩ như vậy, lại không kìm được nở nụ cười.
Khuôn mặt lo lắng lưu luyến hiểu lòng của Ninh Nghị khiến nàng cảm thấy trong lòng yên ổn, ngoại trừ sau cùng có chút không kìm nén được cảm xúc nôn nóng hỏi một câu "Trở về lúc nào", tới một câu trả lời thuyết phục của Ninh Nghị là "Buổi chiều mới vào thành", sau đó lại tiếp tục trò chuyện, ngoài trừ Trúc Ký, thì cũng chi là một vài chuyện vụn vặt, như là buổi sáng tại Thanh Uyển có một nhóm tài tử tranh luận ồn ào, mặt tường của Thanh Uyển bị đụng đổ đủ loại. Trong lòng nàng, thật sự muốn nói lại là những thứ khác.
Thực ra... cẩm Nhi nói những câu kì quái... Lập Hằng, huynh cũng biết đấy... muội ấy nói chuyện hôn muội ấy, là do...
Đêm nay ở Thanh Uyển và hôn cẩm Nhi một cái. Thực ra trong lòng nàng không hề có khúc mắc gì, chi là lúc này gặp được Ninh Nghị, cẩm Nhi lại thẳng thắn tuyên bố khiến cho tâm trạng của nàng có chút rối bời, không khỏi có cảm giác lo được, lo mất. Cảm thấy không cần phải nói, lại không nhịn được muốn làm sáng tỏ, nhưng lúc mở miệng lại thấy bản thân mình không cần thiết phải nói những thứ này. Ninh Nghị cũng bật cười, sau đó, bóng người kia đi qua bao trùm lên, trong ánh sáng u ám, Vân Trúc ngồi tựa lưng vào ghế, trông thấy gương mặt gần sát kia, trong vẻ mặt của nàng vốn có chút thẹn thùng nói chuyện nàng và Vân Trúc hôn nhau, lúc này lại trở nên yên ổn.